By Yoga With Andy

Có một nghịch lý mà ít ai nhận ra: Càng đi dạy nhiều, ta càng dễ xa rời Yoga.

Khi đứng lớp, ta ở trong trạng thái “hướng ra ngoài”. Ta quan sát học viên, ta lo chỉnh nhạc, ta tính toán thời gian, ta lựa lời hay ý đẹp. Năng lượng cứ thế tuôn chảy đi. Nếu không có những giờ phút quay về nạp lại năng lượng cho chính mình, người thầy sẽ sớm rơi vào trạng thái kiệt quệ, một chiếc ly rỗng cố gắng rót nước mời người. Sự tu tập (Sadhana) của người giáo viên, vì thế, không phải là một lựa chọn. Nó là sinh mệnh.

Cái Bẫy Của “Tập Để Dạy”

Nhiều khi ta trải thảm ra với ý định tập luyện, nhưng đầu óc lại không chịu nằm yên. Ta thử một tư thế khó và ngay lập tức nghĩ: Cái này hay quá, mai mốt đưa vào lớp nâng cao. Ta thấy một cách vào thế lạ và nhẩm thầm: Mình phải nhớ câu dẫn này để dạy cho khách.

Đó không phải là tập. Đó là soạn bài. Sự tu tập chân chính đòi hỏi ta phải cởi bỏ chiếc áo giáo viên xuống ngay cửa phòng. Trên tấm thảm riêng tư đó, ta không phải là thầy của ai cả. Ta chỉ là một con người trần trụi với đầy đủ những hỉ nộ ái ố, những giới hạn và yếu đuối. Hãy tập như một đứa trẻ lần đầu biết đến Yoga. Đừng phân tích. Hãy cảm nhận. Hãy để cơ thể được nói tiếng nói của riêng nó chứ không phải tiếng nói của giáo án.

Thảm Tập Là Tấm Gương Soi

Chỉ khi tự mình đối diện với những ngày cơ thể cứng ngắc như khúc gỗ, ta mới thấu hiểu được nỗi khổ của học viên. Chỉ khi tự mình vật lộn với sự mất cân bằng trong tư thế đứng một chân, ta mới biết thương những cái cổ chân đang run rẩy dưới kia.

Sự tu tập là nơi nuôi dưỡng lòng trắc ẩn. Nếu mọi thứ đến với ta quá dễ dàng, ta sẽ vô tình trở thành một người thầy kiêu ngạo, nhìn xuống học viên bằng ánh mắt phán xét. Chính những khoảnh khắc ta lười biếng, ta muốn bỏ cuộc, ta thất vọng về bản thân trên thảm tập… lại là những bài học quý giá nhất. Chúng dạy ta sự khiêm cung. Chúng nhắc ta nhớ rằng Yoga là một hành trình gọt giũa cái tôi, chứ không phải nơi trình diễn kỹ xảo.

Dạy Những Gì Mình Đã Sống

Học viên rất tinh. Họ có thể phân biệt được đâu là kiến thức vay mượn từ sách vở, và đâu là tuệ giác đúc kết từ trải nghiệm máu thịt. Bạn không thể bảo người khác hãy thả lỏng đi nếu chính bạn đang gồng cứng trong cuộc sống. Bạn không thể hô hào về hơi thở bình an nếu tâm bạn đang dậy sóng. Lời nói chỉ có sức nặng khi nó được bảo chứng bằng sự thực hành. Khi bạn duy trì ngọn lửa tu tập đều đặn, bạn không cần phải cố gắng diễn vai một người thầy đạo mạo. Tự thân sự hiện diện của bạn đã toát lên năng lượng của sự chuyển hóa. Ánh mắt bạn sẽ sâu hơn, giọng nói bạn sẽ đầm hơn. Bạn dạy bằng chính con người mình, chứ không chỉ bằng lời nói.


Giữ Lại Một Góc Riêng Tư

Hãy hứa với lòng mình, dù bận rộn đến đâu, hãy dành ra một khoảng thời gian thiêng liêng có thể là sáng sớm tinh mơ hay đêm khuya thanh vắng để hẹn hò với chính mình. 

Trong không gian đó, không có đúng sai, không có phán xét, không có khán giả. Chỉ có bạn, hơi thở và sự tĩnh lặng. Đó là lúc bạn nạp đầy lại chiếc ly của mình bằng nguồn nước mát lành từ thượng nguồn. Để rồi sáng mai thức dậy, bạn lại có đủ yêu thương và năng lượng để san sẻ cho đời.

Hãy nhớ rằng, trước khi là một người thầy, chúng ta mãi mãi là một người trò nhỏ bé trước sự mênh mông của vũ trụ Yoga.

Sài Gòn, 07.02.2026

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts