By Yoga With Andy

Trong kiến trúc, người ta hay nói về khái niệm “khoảng rỗng”. Một căn phòng giá trị không nằm ở bốn bức tường dát vàng, mà nằm ở khoảng không gian trống bên trong nó. Chính khoảng rỗng ấy mới là nơi sự sống diễn ra.

Dạy Yoga cũng vậy. Ngoài kỹ thuật, lời hô hay những cú chạm, năng lực thầm lặng nhưng quyền năng nhất của một người thầy là khả năng Giữ Không Gian (Holding Space).

Đó là việc kiến tạo một chiếc kén an toàn, một vùng “phi trọng lực” về mặt tâm lý để học viên được phép trút bỏ mọi vai diễn đời thường và trở về là chính mình. Trần trụi. Yếu đuối. Và thật nhất.

Xây Dựng Chiếc Kén Vô Hình

Giữ không gian không phải là việc bạn cố gắng lấp đầy căn phòng bằng năng lượng của mình. Ngược lại, đó là việc bạn trở thành một chiếc bát rỗng. Vững chãi và bao dung. Sẵn sàng đón nhận mọi cảm xúc mà học viên trào ra.

Hãy tưởng tượng lớp học là một container chứa đựng cảm xúc. Nhiệm vụ của bạn không phải là khuấy động nó, mà là gia cố thành vách cho nó thật chắc chắn. Khi học viên bước vào thảm, họ cần cảm nhận được ngay lập tức rằng:

“Ở đây mình an toàn. Ở đây không ai phán xét mình. Ở đây mình được phép ngã”

Sự an toàn này được dệt nên từ những điều rất nhỏ. Cách bạn sắp xếp thảm ngay ngắn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ vừa đủ để thấy đường nhưng cũng đủ tối để che giấu những giọt nước mắt. Mùi hương sả chanh thoang thoảng gợi nhớ sự thanh tẩy. Tất cả tạo nên một lớp màng bảo vệ, tách biệt người tập khỏi sự xô bồ ngoài kia.

Người Thầy Là Cột Trụ (The Pillar)

Trong kết cấu của sự tĩnh lặng này, người thầy chính là cột trụ chịu lực. Có những ngày, năng lượng trong lớp rất nặng nề. Có người mang đến nỗi buồn mất mát, có người mang đến sự bực dọc công sở. Nếu bạn không vững, bạn sẽ bị cuốn phăng đi bởi dòng năng lượng hỗn loạn đó. Bạn sẽ thấy mệt lử sau giờ dạy dù chẳng tập gì nhiều.

Giữ không gian là khả năng đứng giữa cơn bão cảm xúc mà không bị lay chuyển. Bạn ghi nhận nỗi đau của họ, nhưng không đồng nhất mình với nỗi đau đó. Bạn đứng đó như một ngọn hải đăng, phát ra tín hiệu của sự bình ổn. Sự hiện diện điềm tĩnh của bạn chính là điểm neo để cả lớp bám vào. Khi họ thấy bạn bình an, họ sẽ tin rằng mình cũng có thể tìm thấy sự bình an.

Cho Phép Sự Vỡ Vụn

Điều khó nhất của việc giữ không gian là học cách “không sửa chữa”. 

Bản năng của chúng ta khi thấy ai đó khóc trên thảm tập là muốn lao đến dỗ dành, đưa khăn giấy, hay nói những lời khuyên nhủ. Nhưng đôi khi, hành động đó lại vô tình ngăn chặn dòng chảy cảm xúc của họ.

Giữ không gian là lùi lại một bước. Hãy để họ khóc. Hãy để cơn xúc động đi qua trọn vẹn tiến trình của nó. Đừng vội vàng làm họ nín. Đừng vội vàng kéo họ đứng dậy. Sự tôn trọng lớn nhất lúc này là sự chứng kiến thầm lặng.

Bạn đứng đó, giữ cho trường năng lượng xung quanh họ được an toàn, để họ biết rằng mình không cô độc, nhưng cũng không bị làm phiền. Bạn cho phép họ được yếu đuối, được vỡ vụn. Bởi vì chỉ khi vỡ ra, ánh sáng mới có thể len vào.

Kết Cấu Của Sự Im Lặng

Cuối cùng, vật liệu quan trọng nhất để xây nên không gian này chính là sự im lặng. Đừng sợ những khoảng không thinh lặng trong lớp học. Đừng cố chèn nhạc to để lấp liếm sự trống trải. Chính trong cái tĩnh mịch ấy, học viên mới nghe được tiếng nói bên trong mình rõ nhất.

Nghệ thuật giữ không gian là biết khi nào cần nói và khi nào cần im. Tiếng nói của bạn là nét vẽ, còn sự im lặng là nền giấy trắng. Một bức tranh đẹp cần nhiều khoảng trắng. Một buổi tập sâu cần những khoảng lặng mênh mông để tâm hồn được thở.

Sài Gòn, 07.02.2026

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts