By Andy On The Go

Đọc mấy dòng anh Việt viết, tự nhiên lòng mình chùng xuống, cứ bị ám ảnh hoài cái hình ảnh: “Hãy để chúng ta giống như con tàu chuẩn bị vào sân ga. Chân ga, chân thắng thong thả buông ra… Cứ để con tàu ấy, theo đà, từ từ trôi về điểm dừng…”

Cái hình ảnh sao mà đẹp, mà buồn, mà thấm thía tới từng tế bào.

Ngẫm lại, tụi mình sống ở cái đất này, nhiều khi cứ quen cái thói gồng mình cầm lái. Cứ sợ buông tay một chút là đời nó trật nhịp, sợ hụt hơi rồi bị bỏ lại phía sau. Tụi mình sợ cái sự “thả trôi” y như sợ lạc đường vậy. Nhưng anh Việt nhắc mình một điều thiệt giản dị: Dừng lại cũng là một nghệ thuật, nghen. Không phải thắng gấp cái “két” cho người chúi nhủi, đảo điên, mà là buông thư. Y như chèo ghe trên sông vậy, gần tới bến rồi thì gác mái chèo, để con nước và cái trớn cũ đưa mình nhẹ nhàng tấp vô bờ. Tâm trí mình được nghỉ, ngay cả khi đời chưa hẳn đã dừng hẳn.

Rồi đọc tới câu này, tự dưng nghe như tiếng chuông ngân giữa thinh không: “Cảm ơn những giây phút chúng ta từng muốn trôi vào lãng quên…”

Sao lại cảm ơn sự lãng quên? Chắc tại vì trong những lúc “chông gai bủa vây” tứ bề, lãng quên nó như liều thuốc giảm đau vậy đó. Mình cần quên bớt cái “Tôi” kiêu hãnh đang trầy xước, quên bớt mấy cái kỳ vọng nặng trịch trên vai, để thấy mình chỉ là một con người trần trụi, nhỏ bé đang thở từng hơi mệt nhoài. Chính cái lúc muốn buông xuôi đó, mình mới thấy được “tia nắng đầu tiên”. Bóng tối đâu có đáng sợ, nó là cái phông nền đen thẫm để mình nhận ra đâu là ánh sáng le lói dẫn đường.

Cuốn sách này, nó không chỉ dạy mình nghe âm thanh, mà là dạy mình nghe cái sự im lặng.

Mấy ngày tháng Chạp này, Sài Gòn bắt đầu chộn rộn, người ta lo toan, tính toán cho một năm mới. Thì cuốn sách này như lời rủ rê mình tách ra khỏi cái dòng chảy xiết đó. Không phải trốn chạy đâu, mà để “đứng lại, tần ngần” một chút.

“Lắng nghe” ở đây, nó là cái sự khiêm cung, hạ mình xuống.

Mình nghe không phải để coi ai đúng ai sai, hay để lựa lời đáp trả cho sắc sảo.

Mình nghe là để thương, và để hiểu.

Hiểu là thời gian hữu hạn lắm, “mỗi phút giây đi là đời người lại vơi một chút”.

Hiểu là, việc mình còn được ngồi đây, bên cạnh ai đó, ngay lúc này, đã là một phép màu hổng thể nào lặp lại lần hai.

Gấp sách lại, mình ngộ ra một tầng sâu hơn của sự chữa lành: Là tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho mấy lúc mình yếu đuối, không được mạnh mẽ như người ta mong đợi. Tha thứ cho những câu lỡ lời lúc mệt mỏi rã rời. Chỉ khi biết lắng nghe mấy vết nứt bên trong mình với cái tâm trắc ẩn, mình mới có thể hàn gắn nó lại,  như người Nhật dùng vàng gắn lại chén vỡ (Kintsugi), để vết thương thành nốt chấm phá đẹp đẽ của cuộc đời.

Chúng ta sống để lắng nghe.

Nghe tiếng lá rụng để biết đất trời chuyển mùa.

Nghe nhịp tim đập để thấy mình vẫn còn được yêu thương.

Và nghe tiếng thở của chính mình, để biết rằng: Đôi khi, dừng lại, thả lỏng, mới là cách tốt nhất để mình đi được xa hơn.

Sài Gòn, 04.2026

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts