By Andy On The Go
Có những ngày ta tự hỏi mình xỏ giày chạy vào rừng để tìm kiếm & đựơc điều gì giữa cây lá bạt ngàn.
Câu trả lời: Được tất cả.
Đó là cuộc dạo chơi của những kẻ rong ruổi, tìm về Núi Dinh như tìm về một chốn nương náu hiền hòa. Ngọn núi không quá cao hay hiểm trở, nó bao dung dang tay đón lấy những bước chân thị thành đang thèm khát chút vị đất đai nguyên bản.
Đi trail là để gặp NẮNG.

Nắng trên này trong trẻo lắm. Những vạt nắng không gắt gỏng khói bụi mà ngọt ngào rớt qua kẽ lá, nhảy múa trên vai áo người lữ thứ. Đi giữa vòm cây rợp bóng, nghe nắng hôn nhẹ lên da, ta thấy mình như loài cây cỏ đang vươn vai quang hợp, nạp đầy lồng ngực thứ năng lượng tươi mới của đất trời.

Đi trail là để nghe GIÓ.
Gió núi Dinh phóng khoáng, luồn qua mái tóc bết mồ hôi, thổi khô những mệt nhọc trên trán. Gió mang theo hương ngai ngái của lá mục, của hoa dại ven đường, thì thầm vào tai ta những câu chuyện không đầu không cuối của rừng già.

Và quý giá hơn cả, là có BẠN BÈ
Những bước chạy chưa bao giờ cô độc. Có tiếng cười râm ran phá tan sự tĩnh mịch, có những câu chuyện đời thường được sẻ chia giữa nhịp thở dốc. Lên đến đỉnh La Bàn, chia nhau chút đồ ăn, gọi thêm ly nước cam 20k, trứng hột gà luộc. Vậy mà ngon đến lạ lùng. Ngon vì cái bụng đói cồn cào, ngon vì được ăn giữa thiên nhiên hào phóng và ngon vì có bạn bè kề bên.
Đó là lúc bình yên lan tràn.

Mọi lo toan cơm áo, mọi áp lực đều dừng lại sau lưng chừng núi. Thiên nhiên mở lối, dẫn ta về với bản ngã chân thật nhất. Ta trần trụi, mộc mạc và tự do.
Rồi dopamine ngập tràn trong huyết quản.
Đó là niềm hạnh phúc vỡ òa khi đôi chân vượt qua giới hạn. Những nụ cười rạng rỡ nở trên những khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Giọt mồ hôi ấy không phải là sự vất vả, mà là minh chứng cho sự sống động. Ta nghe rõ tiếng tim đập thình thịch, tiếng hơi thở gấp gáp hòa cùng tiếng suối reo. Phút giây ấy, ta biết mình đang sống trọn vẹn, đang yêu đời thiết tha.
Nếu một ngày nào đó bạn thấy trống rỗng, không biết làm gì để lấp đầy ngày cuối tuần vô vị.
Hãy đi TRAIL, Bạn nhé.
Đi để thấy mình nhỏ bé trước đại ngàn nhưng vĩ đại trong nỗ lực của chính mình. Đi để mang về nắng, mang về gió và mang về một tâm hồn được chữa lành.
Núi Dinh, 31.01.2026


























![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)























Leave a comment