Đi, Nhìn và Thấy những phận người sau màn bụi phủ

By Andy On The Go

Những hạt bụi nhảy múa

Tôi thường có thói quen ngồi rất lâu ở một góc quán quen, không làm gì cả, chỉ để nhìn nắng chiều đi xuyên qua khe cửa hẹp.

Bạn có để ý không? Chỉ khi ánh sáng chiếu rọi vào bóng tối, ta mới thấy những hạt bụi đang nhảy múa. Những hạt bụi li ti, hỗn loạn, nhưng lấp lánh sự sống. Nếu căn phòng cứ sáng trưng đèn điện, ta sẽ tưởng không gian ấy sạch sẽ và hoàn hảo biết bao.

Cuộc đời này cũng vậy. Chúng ta thường bị lóa mắt bởi những ánh đèn hào nhoáng của sân khấu, của danh vọng, của những nụ cười công nghiệp.

Chúng ta quên mất rằng sự thật của kiếp người thường nằm trong những góc khuất, những vết xước xù xì, và những lớp bụi thời gian phủ mờ trên vai áo.

Những ghi chép này không phải là cẩm nang du lịch. Tôi không chỉ cho bạn chỗ nào chụp ảnh đẹp. Cuốn sách này cũng không phải là bài học thành công. Tôi không dạy bạn cách để tỏa sáng.

Đây chỉ là cuốn sổ tay của một kẻ quan sát. Tôi đi, tôi nhìn, và tôi cố gắng “thấy”. Thấy sự cô đơn của một cầu thang gỗ. Thấy nỗi nhọc nhằn rực rỡ trong gánh hát bội đình làng. Thấy sự tĩnh tại của một ngọn núi tuyết và thấy cả sự chật chội trong tâm hồn mình giữa phố thị thênh thang.

Mời bạn ngồi xuống đây, cùng tôi lau nhẹ lớp kính cửa sổ. Để nhìn những vết xước của ánh sáng. Vì biết đâu, chính những vết xước ấy lại là nơi ánh sáng đi vào đẹp nhất.

Andy On The Go

Leave a comment