By Andy On The Go

Có những cuốn sách đến đúng lúc như thể cuộc đời đã âm thầm sắp đặt. The Things You Can See Only When You Slow Down của Haemin Sunim là một cuốn như vậy không ồn ào, không cố thức tỉnh ai, không hứa hẹn chữa lành điều gì. Nó chỉ mở ra như một cánh cửa nhỏ, đủ cho ánh sáng len vào.
Khi hoà mình vào sách, tôi có cảm giác như đang ngồi trong một căn phòng tĩnh, nơi Sunim không giảng đạo mà chỉ ngồi cạnh, nói những câu mà ai cũng từng nghe đâu đó, nhưng chưa bao giờ cảm được trọn vẹn. Ông viết: “Life is like a river. It flows where it wants to go. Not where you push it to go”.
Tôi đã dừng ở câu ấy khá lâu. Trong nhiều tháng, tôi tưởng mình phải điều khiển mọi thứ: thời gian, công việc, cảm xúc, thậm chí cả tương lai. Nhưng càng cố, tôi càng thấy mệt. Sunim như đang nhìn thấy sự gồng đó và bảo: Thả lỏng một chút, dòng chảy biết đường của nó.
Điều đầu tiên cuốn sách mang đến cho tôi là sự chậm lại mà không cần cố chậm.
Sunim không kêu gọi “hãy sống chậm,” ông chỉ làm mình muốn chậm. Có những đoạn ông nói giản dị: “When you slow down, the world slows down with you”
Tôi nhận ra bao lâu nay thế giới vốn không nhanh đến vậy. Chỉ là tôi chạy quá nhanh, chạy đến mức tâm trí lúc nào cũng đi trước cơ thể vài bước. Khi đọc Sunim, tôi bắt đầu trả lại cho mình quyền được bước từ tốn. Để uống một cốc nước mà không kiểm tra điện thoại. Để đi bộ mà không tính toán việc cần làm sau đó. Để hiện diện mà không phải chứng tỏ gì.

Điều thứ hai là cách ông nhìn vào cảm xúc: không né tránh, không phán xét.
Sunim viết: “Just as spring always returns, no matter how long the winter, your heart will warm up again.”
Câu ấy làm tôi thấy nhẹ đến lạ. Tôi thường ép mình phải vui, phải mạnh, phải ổn. Nhưng Sunim nhắc rằng ai cũng có mùa riêng. Mùa lạnh của lòng không đáng sợ, nó chỉ là một phần của chuyển động tự nhiên. Khi tôi chấp nhận điều đó, tôi thấy buồn cũng hiền hơn, lo âu cũng mềm hơn. Chúng không còn là những khối đá đè lên ngực, mà chỉ là đám mây đi qua bầu trời nội tâm.

Điều thứ ba là sự nhắc nhở rằng tôi không “chậm hơn người khác.” Tôi chỉ đang đi con đường của mình.
Một trong những đoạn khiến tôi im lặng hồi lâu: “Don’t compare your life to others. There is no fixed timeline for anyone.”
Tôi đã sống nhiều năm với cảm giác mình… trễ. Trễ thành công. Trễ trưởng thành. Trễ những cột mốc mà xã hội vô hình dựng lên.
Nhưng Sunim viết bằng giọng của một người từng chứng kiến hàng nghìn cuộc đời, và ông biết rằng sự gấp gáp là vết thương lớn của thời đại. Nghe ông nói, tôi như được trả lại sự tự do: Không ai sống thay mình cả. Vậy thì mình chạy theo ai?

Điều thứ tư là sự dịu dàng với bản thân
Sunim nói một câu mà tôi xem như lời nhắc mỗi sáng: “Be kind to yourself first, then to others.”
Một câu tưởng đơn giản nhưng thực hiện lại khó đến mức ta thường bỏ quên. Cuốn sách không dạy tôi cách trở nên tốt đẹp, thành công, hay hoàn hảo hơn. Nó dạy tôi cách đối xử với chính mình như một người bạn: không đòi hỏi, không phán xét, không làm quá mọi sai sót nhỏ. Khi tôi cho phép mình nghỉ, khi tôi cho phép mình chậm, khi tôi cho phép mình thở – mọi thứ xung quanh bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cuối cùng, cuốn sách khiến tôi biết ơn những điều nhỏ bé.
Sunim viết: “Look closely. The smallest things are overflowing with miracles.”
Nghe qua thì đơn giản, nhưng vào những ngày tâm trí nặng nề, câu này trở thành một chiếc neo. Tôi bắt đầu để ý lại tiếng nước sôi trong bếp. Ánh nắng hắt lên bức tường cũ. Một tin nhắn hỏi han thật lòng. Một buổi sáng không vội vã. Tất cả đều là những điều tôi từng đi ngang mà không nhìn.
Với tôi, cuốn sách của Haemin Sunim không phải là một bài học. Nó là một không gian.
Một nơi để trở về khi cuộc đời quá ồn.
Một nơi nhắc rằng mọi thứ không cần phải hoàn thành ngay.
Một nơi đủ yên để tôi nghe lại tiếng lòng mình.
Và đôi khi, chỉ cần một nơi như thế là đã đủ để mình tiếp tục bước, nhưng với một nhịp thở mềm hơn, nhẹ hơn, và thật hơn.
Ninh Bình, tháng 11.2025



























![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)























Leave a comment