By Andy On The Go
Ô cửa tàu mở ra một lát cắt Hà Nội rất mềm: sương mỏng như khăn voan, nắng rơi thành bụi vàng lơ lửng trên mái phố cũ. Mùa thu không đến bằng một tiếng gọi, mà bằng mùi hoa sữa len nhẹ qua kẽ áo, đủ để ai đó đang vô tình cũng phải dừng lại, day dứt trong một nhịp thở.
Tàu lướt qua con phố nhỏ. Một bà cụ gánh hàng rong đang trở về sau buổi chợ sớm, vai nghiêng xuống nhưng ánh mắt lại sáng như vừa bắt được một mảnh nắng. Một đôi trẻ đứng sát nhau trước biển báo giao thông, lặng lẽ chia nhau cốc trà ấm áp. Anh lái xe ôm gục đầu trên tay lái, chợp mắt giữa khoảng giao mùa hiền hậu. Ai cũng bận, mà cũng như đang lắng lại cùng thành phố.

Những hàng bàng trước quán cà phê cũ đã bắt đầu đỏ. Tán lá nghiêng xuống ôm lấy góc phố Lãn Ông như muốn che cho người đi đường khỏi một nỗi buồn nào đó không gọi tên. Gió khẽ quệt qua vai, mang theo âm thanh của tiếng rao, tiếng xe, tiếng bước chân… tất cả hòa vào nhau như một bản giao hưởng rất mỏng, chỉ những ai để tâm mới nghe thấy. Đâu đó, tôi ngửi được mùi cốm.

Tàu chậm lại khi ngang qua một tiệm sửa xe cũ. Ông chủ quán, tay dính dầu mỡ, ngẩng lên nhìn đoàn tàu chạy qua. Khoảnh khắc đôi mắt ông gặp ô cửa kính, tôi thấy trong đó là cả một Hà Nội dài rộng, lặng lẽ mà đầy tình.
Có thứ gì đó trong buổi sớm này khiến người ta muốn trở về với chính mình. Có thể là vì sắc thu đang chín rất khẽ trên từng mái ngói. Có thể là vì bóng dáng người qua đường, bình dị mà đẹp đến lạ. Hoặc có lẽ là vì chuyến tàu này biết cách ôm cả thành phố vào lòng, để cảnh vật và con người không còn tách rời, mà tan vào nhau như hơi sương trên mặt hồ.
Tôi ngồi yên, nhìn thành phố đi qua qua ô cửa mùa thu. Cảm giác giống như được chạm vào một miền bình yên cũ kỹ, nơi ta không cần phải nói gì, chỉ cần thở thôi cũng đủ thấy mình đang trở lại.
“…Anh có hay mùa thu mây bay gió nhẹ
(Ngô Thuỵ Miên)
Anh có hay thu về hết dấu cô liêu
Và anh có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương màu xanh mới
Anh có hay khi mùa thu tới hồn em ngất ngây…”
Mùa thu Hà Nội thật biết cách giữ người. Và chuyến tàu này giống như lời thì thầm dịu nhất: Chào mừng bạn về nhà!
Hà Nội, 22.11.2025

















































Leave a comment