By Andy On The Go
Có những công trình khiến ta phải dừng lại vì sự vĩ đại. DDP của Zaha Hadid thì khiến tôi dừng lại để suy nghĩ. Về công nghệ, về cái đẹp, và về sự phi lý đầy quyến rũ của một khối kiến trúc gần như không có góc cạnh trong một thế giới quen những quy tắc thẳng băng. Nó không gào to bằng chiều cao hay mặt tiền, mà thì thầm bằng một chuyển động liên tục của đường cong. Bạn tiến gần và bỗng thấy cơ thể mình cũng cong theo những bề mặt đang trôi chậm.

Tôi nhìn vào 45.133 tấm nhôm, mỗi tấm một hình dáng riêng. Đó là thành tựu kỹ thuật. BIM và thiết kế tham số đã đưa điều không tưởng thành hiện thực, biến một ý niệm mơ hồ về dòng chảy thành bản vẽ có thể thi công. Nhưng phía sau những thuật ngữ khô khan là khao khát rất người của kiến trúc sư. Khao khát thoát khỏi quán tính, thoát khỏi đường thẳng và góc vuông. Khao khát chạm đến thứ tự do của hình khối, nơi mỗi mối nối và mỗi sai số cho phép lại giống một nhịp thở của vật chất. Ở đây, hoàn hảo không còn nghĩa là phẳng lì, mà là một dàn nhạc của vô vàn khác biệt biết sống cùng nhau.
DDP không chỉ là tòa nhà, nó là một trải nghiệm. Từ quảng trường bạn đi vào, mặt đất như lượn sóng. Những đường dốc mở ra rồi khép lại, không gian bên trong bỗng nở rộng mà không cần lời giải thích. Không cột, không ranh giới rõ rệt, ánh sáng trượt trên bề mặt kim loại, đổi sắc theo mây. Tiếng bước chân dài hơn thường lệ vì âm thanh vang nhẹ và mượt. Bạn không cần hiểu hết sơ đồ kết cấu để vẫn cảm được sự nâng đỡ vô hình quanh mình. Khoảnh khắc đó, công nghệ phục vụ cho cảm xúc, kỹ thuật chạm đến trái tim.

Tôi thích cách DDP chấp nhận tính không hoàn hảo. Nó gai góc, phức tạp, đầy những toan tính mà người qua đường khó thấy. Nhưng chính sự phức tạp ấy phản chiếu đời sống chúng ta. Ta đều đi qua các khúc cua bất ngờ, vừa tìm cách giữ thăng bằng vừa học cách tin vào bề mặt dưới chân. DDP nhắc rằng trật tự và hỗn độn có thể cùng tồn tại nếu biết lắng nghe nhau. Không gian như một dòng sông. Mọi thứ chuyển động, lắng lại, rồi chuyển động tiếp.
Ban ngày, ánh sáng làm rõ các đường vân kim loại. Ban đêm, bề mặt trở thành màn hình phản chiếu thành phố, những dải sáng trôi như tảo quang trong nước. Ở những khoảng nghỉ, bạn bắt gặp các góc tĩnh lặng rất nhỏ. Một bậc ngồi. Một khúc cong ôm trọn một cuộc trò chuyện. Những chi tiết đó khiến công trình bớt xa cách, như thể nó hiểu người dùng cần gì trước cả khi họ kịp gọi tên.

Đứng ở đây, tôi hiểu rằng đổi mới không chỉ là tạo ra cái mới nhất. Đổi mới là tạo ra thứ khiến mình cảm thấy sống nhất. Công nghệ không phải mục tiêu, nó là cây bút mảnh để kiến trúc viết nên cảm xúc. DDP là một lời nhắc dịu dàng rằng ngay trong cấu trúc phức tạp nhất vẫn có chỗ cho tĩnh lặng và chiêm nghiệm. Ở đó, lý trí và cảm xúc cùng nói một ngôn ngữ. Và khi ta rời đi, điều còn đọng lại không phải là số liệu, mà là dư âm của một đường cong chưa dứt.
Seoul, 10.11.2025



























![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)























Leave a comment