by Andy On The Go
Buổi sáng mở thảm yoga, tôi vẫn giữ một thói quen: hít vào nghe mùi gỗ, thở ra cho bớt những ồn ào trong đầu. Có ngày bận rộn, có ngày trống trải, có ngày thấy mình đang chạy mà không biết chạy đi đâu. Khi lạc nhịp như vậy, tôi nhắc lại bảy ý nhỏ dưới đây. Chúng không phải bí kíp thành công. Chỉ là những chiếc neo giữ mình không bị cuốn trôi.
Ikigai: lẽ để mình thức dậy mỗi sáng
Tôi từng hỏi sai câu hỏi “Đam mê của tôi là gì”. Câu đúng hơn là: tôi thích gì, làm được gì, có thể nuôi sống mình từ đâu, và thế giới đang cần gì. Ở giao điểm của bốn điều đó, tôi nhìn thấy công việc mình làm: đi làm, đi dạy vài lớp nhỏ, viết blog, hướng dẫn yoga, đi và kể về những nơi chốn. Có lần ngồi bên quán Caphe ở Đập Đá, tôi nhận ra mình không cần thứ vĩ đại. Chỉ cần những việc tạo ra giá trị vừa đủ cho người khác và bình an cho chính mình.

Kaizen: 1 phần trăm tiến bộ mỗi ngày
Không có cú bật thần kỳ. Có những ngày chỉ thêm 300 chữ cho bản thảo, chỉnh một slide gọn hơn, tập một chuỗi chào mặt trời chuẩn hơn. Cứ thế, việc nhỏ tích lại thành đại. Bài học của tôi ở lớp và trên thảm đều giống nhau: đều đặn sẽ thắng bốc đồng. Hôm nay tốt hơn hôm qua một chút là đủ.

Wabi Sabi: thương cái chưa hoàn hảo
Tôi có tách gốm sứt miệng mua ở Huế, vẫn rót trà mỗi chiều. Tấm ảnh rung tay ở Munnar nhìn kỹ lại thấy mảng mù sương rất đẹp. Bản kế hoạch không bao giờ tròn trịa ngay từ lần đầu. Làm xong rồi chỉnh. Chỉnh xong rồi làm tiếp. Tiến bộ quan trọng hơn hoàn mỹ.

Oubaitori: đi theo nhịp của mình
Hoa anh đào không tranh với hoa hồng. Chúng nở đúng mùa của chúng. Tôi cũng vậy. Có người đã ở chương 20, mình mới chương 3. Không sao. Hành trình của tôi là của tôi. Khi ngưng so sánh, tôi nghe rõ tiếng bước chân mình hơn, từ con ngõ nhỏ ở Pai đến con dốc đá ở Nepal hay đoạn đường lên biên giới xứ Pakistan lạnh giá.

Mono no Aware: mọi thứ rồi sẽ qua
Dự án khó rồi cũng xong. Cơn mệt rồi cũng dịu. Ngày mưa ẩm ở Sài Gòn rồi cũng có nắng. Hiểu tính tạm bợ của vạn sự giúp tôi bớt nắm chặt. Nắm nhẹ mà không buông. Chấp nhận mà không buông xuôi. Thở một hơi dài, nhìn chuyện đang tới rồi đi.

Gaman: bình tĩnh là bản lĩnh
Có buổi dạy, máy chiếu hỏng ngay phút chót. Cả lớp nhìn tôi. Tôi nhìn nhịp thở của mình, đếm bốn vào sáu ra, rồi chuyển sang viết bảng. Hoá ra không sao hết. Kiên nhẫn là sức mạnh yên tĩnh. Mình không cần gồng. Chỉ cần đứng vững trong tâm.

Shikata ga nai: có thứ mình không đổi được
Thị trường trồi sụt. Khách hàng khó tính. Kế hoạch phải xoay. Có những việc nằm ngoài vòng tay. Tôi dồn năng lượng vào thứ trong tầm kiểm soát: chất lượng công việc, cách mình đối thoại, nhịp sinh hoạt giữ thân và tâm khoẻ. Chấp nhận không phải thua cuộc. Đó là một chiến lược để đi xa hơn.

Khi khép lại một ngày, tôi thường tự hỏi: hôm nay mình đã làm điều gì có ý nghĩa, mình đã tiến 1 phần trăm ở đâu, mình đã cho phép điều gì chưa hoàn hảo tồn tại, và mình đã bình tĩnh trước chuyện không đổi được hay chưa. Trả lời được bốn câu ấy, tôi thấy đủ. Ngày mai mở thảm, lại hít vào, thở ra, và đi tiếp.
Hoà Bình, Đà Lạt, 25.1.2025



























![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)























Leave a comment