Andy On The

Tôi từng chứng kiến nhiều cảnh đời khác nhau, và mỗi lần lại thấy một bài học.

Trên sân bóng, có huấn luyện viên chỉ biết quát tháo: “Nhanh lên, chạy nữa đi.” Người chơi rã rời. Nhưng ở góc sân, một anh lớn kiên nhẫn làm mẫu, vỗ vai động viên, chỉnh từng động tác. Người ta không sợ hãi, mà thấy mình tiến bộ.

Đó chính là khác biệt giữa Boss và Leader.

Trong văn phòng, có sếp chỉ buông một câu: “Làm đi.” Không chỉ dẫn, không cột mốc. Kết quả là nhân viên mơ hồ, loay hoay. 

Nhưng tôi cũng gặp người khác: họ chỉ rõ thế nào là mức đủ, thế nào là xuất sắc, rồi cùng đồng hành. Khi đường đi sáng rõ, lòng người thêm tự tín.

Ở đời thường cũng vậy. Có người cha chỉ biết ra lệnh, mong con cái nghe lời. Nhưng cũng có người cha chọn cách làm gương, sẵn sàng thừa nhận khi mình sai, khuyến khích con đặt câu hỏi. Đứa trẻ lớn lên trong sự tin tưởng, chứ không trong sợ hãi.

Người thủ lĩnh không chỉ sửa lỗi, mà nuôi dưỡng tiềm năng. Họ giao việc không để nhẹ thân, mà để xây con người. Một dự án khó, một trận đấu căng, hay một bài toán hóc búa đều có thể trở thành bước ngoặt, miễn là có bàn tay đồng hành.

Giá trị thật không nằm trong khẩu hiệu hay lời hứa suông, mà hiện hữu trong từng quyết định nhỏ mỗi ngày. Và di sản thật sự không phải chức vụ hay thành tích ngắn hạn, mà là đội ngũ, là con người đã trưởng thành nhờ ta dìu dắt.

Từ sân tập, đến văn phòng, rồi trong gia đình, tôi học được một điều: Leader không phải danh vị. Đó là cách hiện hữu. Ta có thể chọn làm Leader ngay cả khi chưa có ai dưới quyền, chỉ cần biết quan tâm, dìu dắt và trao đi niềm tin.

Và đôi khi, giữa những lúc ta vô tình trở thành Boss, chính là cơ hội để ta chọn làm Leader, trước hết là với chính cuộc đời mình.

Sài Gòn, 26.09.2025

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts