By Andy On The Go

“Mười sáu năm , bả với tui
Qua bao nhiêu chỗ, chuyện vui chuyện buồn
Bả dạy tui biết bar luôn
Mát-xa, hòa nhạc… tròn vuông đủ điều
Có khi cãi dữ xem tiêu
Rồi ăn chung bữa, thương nhiều như xưa…”

Andy On The Go

Tôi gặp Oanh lần đầu ở Pixel Media, năm 2009. Cái thời internet Việt Nam mới chập chững, tụi tôi bán ad-network mà khách hàng còn chưa biết CPM, CPC là gì. Bán “tương lai” nghe sang, nhưng thiệt ra là đi gõ cửa chào hàng thứ mà cả người mua lẫn người bán đều mơ hồ.

VKO, Donald Dũng, Tuấn Lê

Tôi Nam Kỳ, bả Bắc Kỳ. Hai đứa bằng tuổi, chỉ cách nhau đúng một tuần. Sáng làm tới tối. Họp đến mụ đầu. Tối lại ra bar tiếp khách. Nhờ bả mà tôi biết bar là đi đâu, đi mát-xa là làm gì, đi coi hòa nhạc thì coi ra sao. Cũng từng chửi nhau tới mức muốn dẹp bàn bỏ về, nhưng rồi vẫn làm chung. Không hiểu sao, hơn mười năm vẫn chưa ghét nhau nổi.

Sau Pixel là Fifth Imedia, rồi Adsway, giờ là Omverse, nguyên một hệ sinh thái growth solution. Tôi từng thấy bả trong những cuộc họp pitch quan trọng. Trước giờ G, cả team chộn rộn, bả vẫn ngồi nhíu mày rà soát từng slide. Có những lúc khách hỏi xoáy, bả thẳng thừng trả lời: “Cái này chưa đúng, để tôi nói lại”. Không hoa mỹ, không né tránh. Có khi thua, có khi thắng, nhưng ra khỏi phòng họp, tụi tôi biết mình vừa làm thật.

Có lần họp annual plan, cả chục người ngồi quanh bàn. Slide chiếu lên, chỉ toàn bullet point, chưa ra cái mô tê gì. Người thì gật gù, người thì ghi ghi chép chép. Bả nhìn quanh, rồi cười nửa miệng: “Rồi, xong chưa. Thế này là chưa có đâu nghe”. Nguyên phòng im ru. Bả thì vẫn vậy, vừa khó chịu, vừa đáng nể, kiểu không chấp nhận nửa vời.

Ngoài công việc, có những lần bả vô Nam công tác, tôi dắt về miệt vườn. Bữa cơm có cá kho tộ, rau luộc chấm mắm, ly rượu đế nhỏ nhỏ. Ăn xong, ngồi ngoài hiên nghe vọng cổ. Bả ngồi im, mắt sáng, như tìm thấy chỗ thân quen trong cái xa lạ. Ba má tôi thương lắm, cứ hỏi: “Con bé nhỏ nhỏ, nói tiếng Bắc, ít tóc sao rồi mậy”. Tôi cười: “Đẻ dữ lắm má ơi”. Ông già nghe vậy vỗ đùi cười muốn xỉu.

Rồi cũng có những khoảnh khắc giản dị thôi. Cả team làm việc đến khuya, xong kéo nhau đi ăn cơm tấm, húp tô cháo lòng. Bả ngồi giữa, không nói nhiều, chỉ cười nhìn từng đứa lính ăn uống ngon lành. Có khi về trễ, cả đám ghé quán cóc lề đường Nguyễn Phi Khanh, làm vài chai bia. Bả cũng ngồi đó, cười khanh khách, kể chuyện cũ, trách móc yêu thương, rồi lại xúi: “Đẻ đi, cưới đi”.

Tôi học được ở bả cái sự thẳng thắn, rõ ràng trong công việc, và cái cách dẫn một tập thể đủ miền, đủ tính, mà không biến nó thành một mớ hỗn độn. Có lúc lựa chọn khó, bả vẫn làm. Có lúc im lặng, không phải vì bỏ mặc, mà để dành sức cho bước sau.

Mười mấy năm, từ Pixel đến Omverse, từ “chị em chiến hữu” đến “gia đình mở rộng”. Có xa, có gần, nhưng chưa từng mất liên lạc. Và dù gọi bằng cái tên nào, “người đàn bà chuyên đẻ” vẫn là cách gọi làm tôi bật cười và thấy thương nhất.

Sài Gòn, 13.09.2025

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts