By Yoga With Andy
Chuỗi bài này viết từ chính tôi, người đã từng kiệt sức đến mức ly cà phê buổi sáng cũng không còn vị. Tôi vẫn dạy, vẫn làm dự án, vẫn đăng vài tấm ảnh tươi. Nhưng bên trong thì tối lại. Điều đầu tiên tôi học được là dám gọi đúng tên nó: BURNOUT.

Tôi quay về những nghi thức nhỏ mà từ lâu vẫn giữ gìn. Buổi tối tắt bớt đèn, ôm gối dài nằm tư thế em bé có đỡ, để bả vai rơi xuống.
Nằm mở ngực kiểu Mountain Brook, đếm bốn vào sáu ra cho cơ thể biết mình an toàn. Sáng dậy trải thảm, không cố chinh phục tư thế nào, chỉ thở.
Đi bộ mười lăm phút quanh Thị Nghè, nghe tiếng chợ, ngửi mùi xôi nóng, nhìn một chiếc ba gác rẽ qua con dốc quen mà thấy lòng nhẹ hẳn.

Tôi tìm lại “gia vị cuộc sống” trong những hành trình đã đi qua.
Ở Kochi, mùi quế hồi từ Jew Town bám vào áo, tối xem Kathakali, tiếng trống dội vào ngực như nhịp tim được chỉnh lại. Ở Munnar, sớm mù sương trên đồi trà, tay ấm bởi ly chai, thấy mình còn biết ngạc nhiên.
Ở Rajamala, gió lùa qua thung lũng, tiếng voi vọng mơ hồ. Ở Núi Dinh, một sáng ẩm, nếm trái nho rừng chua thanh, nghe chuyện măng le của người đi rừng.
Những mẩu đời nhỏ làm tôi nhớ rằng niềm vui không cần ồn ào, chỉ cần đủ thật.

Song song, tôi đọc lại về chu trình stress, cortisol & adrenalin, về “cửa sổ chịu đựng” của hệ thần kinh. Kiến thức giúp tôi bớt hoảng.
Yoga, thiền và vài thói quen 10 phút tạo thành chiếc cầu nhỏ đưa tôi từ bờ kiệt sức về bờ bình an. Tôi tập nói không, đặt ranh giới, ngủ sớm hơn, ăn một bữa tự nấu. Chạy bộ qua những vùng đất mới, gặp những buddies mới, hít thở một làn gió mới, thanh tao. Những điều tưởng bình thường, nhưng chính chúng đã cứu tôi.

The Burnout Series sẽ đi theo hai đường ray: một bên là nền tảng khoa học và tâm lý để ta hiểu mình; một bên là thực hành rất đời thường, có mùi cà phê, chợ, gió sớm và những bước chân chậm. Tôi không đưa bạn công thức. Tôi chỉ có một giọng nói trung thực và mong muốn đồng hành. Nếu bạn đang mệt, mời ngồi lại đây một chút. Thả một hơi thở xuống. Biết đâu, ngay trong tro tàn kia, có mầm xanh đang đợi bạn quay về.
Và mong bạn nhớ cho rằng: “Bạn không cần gồng mình để vượt qua stress hay burnout. Bạn chỉ cần dừng lại đủ lâu để lắng nghe nó đang nói gì…”
Và sau tất cả, thay vì BURNOUT, hãy BUILDIN, bạn nhé.
Namaste,
Osaka, 31.08.2025
Yoga With Andy


















































Leave a comment