Có những hành trình không bắt đầu khi ta chợt thấy mình cần dừng lại. Không phải vì mỏi mệt, mà vì trái tim gọi mình về. Chúng tôi gọi hành trình đó là Mùa Thương.
Một chuyến retreat nhỏ, không có bảng lịch dày đặc, không đòi hỏi bạn phải “làm gì đó”. Chỉ cần bạn có mặt. Và thở.

Có thể ta đã đi qua nhiều mùa: mùa tất bật, mùa rực rỡ, mùa lặng thinh, mùa đau, mùa quên… Nhưng giữa tất cả, ta vẫn cần một mùa để thương.
Không chỉ là thương người khác, mà là thương chính mình.
“..Thương những phần chưa trọn. Thương những đoạn đời từng giấu kín…”
Ở Mùa Thương, ta sống cùng nhau nhưng không làm phiền nhau.
Ta lắng nghe thiên nhiên mà không cần nói nhiều.
Ta chạm vào mặt đất bằng chân trần, và thấy như vừa được ôm lại bằng tất cả sự dịu dàng.

Những buổi tập sáng sớm giữa rừng, những lần ngồi cùng nhau bên ánh lửa, những giờ yoga không cần uốn dẻo, chỉ cần thực sự hiện diện.
Ở đây. Và bây giờ. Tất cả là để bạn được quay về. Không vội. Không gồng. Không phải cố gắng trở thành ai cả. Chỉ đơn giản là chờ những ai đang cần.

Mùa Thương là để quay về.
Mùa Thương là để thương mình hơn một chút.
Và thương đời nhẹ nhàng lại.
Chúng tôi chờ bạn.
Ở một nơi không xa, nhưng đủ lặng để bạn nghe rõ trái tim mình.
Sài Gòn, 16/07/2025

















































Leave a comment