Đời là những chuyến đi không điểm dừng. Tôi không còn đếm bao nhiêu nơi mình đã đặt chân đến, chỉ còn đọng lại những cảm giác, những khoảnh khắc như vừa trôi qua hôm qua. Những con đường xa, những tầng mây trắng lững lờ phía đỉnh núi, những sớm mai trong veo và những chiều im lặng, tất cả hòa vào nhau thành một hành trình không tên, không bản đồ, chỉ có cảm xúc dẫn lối.
<Lahdak, bông hoa tuyết bay giữa trời tháng mấy>
Lahdak là nơi tôi chạy xe qua đèo Khardungla giữa tuyết rơi, đá lở và mưa lạnh buốt. Trời đất trắng xóa, xe lặng lẽ bò qua từng khúc cua trơn trượt. Không gian im lìm đến nghẹt thở. Chính trong ranh giới giữa hiểm nguy và choáng ngợp đó, tôi thấy mình tách ra khỏi mọi điều thường nhật, chỉ còn một cơ thể nhỏ bé đang tồn tại giữa thiên nhiên vĩ đại.

“…Có những nơi chỉ có thể đi qua bằng sự tĩnh lặng và can đảm trong tim…”
<Karakoram, chân trời rực rỡ>
Karakoram đón tôi bằng cái lạnh thấu xương khi lái xe suốt mấy tiếng đến biên giới Pakistan-Trung Quốc. Trên cung đường toàn đá và băng, lâu lâu điểm xuyến bằng vài rặng cây đã đến kỳ đổ lá vàng. Đâu đó, sự cô độc và cảm giác run sợ vì cái lạnh, cái tĩnh lặng đến tê người thoáng qua khoé mắt, rít lên vành tay.

Những đỉnh núi sừng sững trước mặt như đang lặng nhìn những con người nhỏ bé đang chống chọi hay cố gắng chinh phục bước vào xứ sở giá băng.
“…Không phải đỉnh núi nào cũng cần chinh phục, có những đỉnh chỉ cần đứng trước để biết mình là ai…”
<Langtang, nàng bạch tuyết ngủ trong rừng>
Langtang là một Nepal khác. Tôi đi bộ nhiều ngày trong rừng, qua những cánh rừng rậm không dấu chân người, những cây cầu treo bắc qua suối lớn, và những ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi. Không một tiếng ồn, không tín hiệu điện thoại. Mỗi ngày chỉ là bước, thở, nhìn và cảm. Sự đơn sơ đến tận cùng ấy mở ra một cảm giác an yên kỳ lạ, như thể tôi đang trở về nơi mình vốn thuộc về. Có hôm, lên tới hồ thiêng, nằm vật ra đó, không buồn nghĩ đến ăn uống. Cảnh đẹp đến mê hồn cũng không thể nào khoả lấp được cơn đau. Rồi lại tiếp tục bước đi bởi lẽ hành trình là do chính mình lựa chọn.

“…Khi không còn ai bên cạnh, bạn sẽ nghe được tiếng lòng mình rõ hơn bao giờ hết…”
<Penang, có một chiều như thế em đi>
Penang là nơi tôi sống chậm theo một cách khác. Tôi ngủ trong căn nhà cổ trăm năm giữa lòng George Town. Những đêm nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói cũ, những sáng nhìn ánh nắng chạm vào ô cửa gỗ, tôi như được quay lại một phiên bản khác của mình, nhẹ nhàng, thư thả và đầy hoài niệm.
“…Có những nơi không cần khám phá, chỉ cần ngồi yên và để ký ức ghé thăm…”

<Đà Lạt, thông reo vi vu đưa người về từ biên khu>
Đà Lạt là một ngày tôi chạy xe một mình qua những ngọn đồi lộng gió trên cung đường dài gần 70km. Giữa rừng thông, mùi nắng và tiếng chim buổi sớm, tôi không còn cảm giác đang đi nữa, mà là đang tan ra trong không gian đó. Không nghĩ về đích đến, không mong đợi gì, chỉ thấy từng vòng quay bánh xe như dẫn mình vào một khoảng lặng dịu dàng
Hạnh phúc không nằm ở điểm đến, mà ở khoảnh khắc bạn thấy mình đủ đầy giữa một con đường chưa biết trước.

Tôi học cách đi chậm. Không phải để đánh dấu điểm đến, không phải để kể lại cho ai khác, mà để lắng nghe mình trong từng bước chân, từng luồng gió, từng sợi nắng rơi trên vai.
“…Những con đường xa mây trắng ấy không chỉ mở ra thế giới, mà còn mở ra một cánh cửa trở về bên trong…”
Và tôi biết, hành trình ấy sẽ còn tiếp diễn mỗi ngày, mỗi nơi, trong từng nhịp thở của một người đang đi, đang sống, đang tìm lại chính mình.
Và tôi biết ơn cuộc sống này!
Sài Gòn, 9/2024

















































Leave a comment