“Từ sương núi Pù Luông đến rừng đền Angkor – và cả trong lòng mình”

Tôi bắt đầu bằng một đôi giày mua giảm giá. Không đồng hồ. Không ứng dụng. Không cộng đồng chạy bộ. Chỉ có tôi và những buổi sáng Sài Gòn còn mờ sương. Chạy loanh quanh công viên như một thói quen không tên. 

Không tốn bao nhiêu

Chỉ tốn một chút lười để đủ quyết tâm rời khỏi giường. Tốn một vài mối bận tâm để thôi so sánh mình với người khác. Tốn cả những lần hụt hơi, đau gối để đổi lấy cảm giác nhẹ nhõm sau khi kết thúc một vòng chạy.

Cảm giác ấy thầm thì trong đầu tôi: “Hôm nay, mình đã sống tốt.”

Sa Pa – nơi mà tốn bao nhiêu cũng đáng

Tôi từng chạy trail ở Sa Pa vào một sáng mùa thu. Trước đó phải mua giày mới, chuẩn bị gel năng lượng, đặt vé, đặt phòng…Chi phí không hề nhỏ. Nhưng khi tôi đứng giữa ruộng bậc thang phủ sương, nghe tiếng trâu vọng từ bản làng xa xa. Và chạy xuyên qua màn mây lạnh đang quấn quanh cơ thể. Tôi hiểu rằng “…Những gì tưởng như “tốn” lại chính là cách giúp tôi chạm tới một phần rất thật trong mình”

Sa Pa dạy tôi rằng “Không phải cái gì đắt cũng đáng, nhưng có những trải nghiệm, nếu không dám “chịu chi” thì cả đời sẽ không biết nó đẹp đến nhường nào”

Pù Luông – nơi không ai bán được điều bạn nhận lại

Ở Pù Luông không phải không có giải chạy, tuy nhiên với tôi: Không có vạch đích, Không có huy chương, Chỉ có đường mòn. Đá sỏi. Những con dốc cao và dòng suối nhỏ chảy qua. 

Tôi chạy cùng vài người bạn. Không âm nhạc, Không đồng hồ, Không áp lực, Không tốn gì ngoài chính mình. Tốn mồ hôi, tốn sự im lặng. Tốn cả những khoảnh khắc muốn bỏ cuộc nhưng vẫn nhấc chân lên. 

Và rồi tôi nhận lại những buổi chiều không sóng điện thoại, không email công việc, không tiếng còi xe. Chỉ còn tiếng chim rừng và tiếng thở của chính mình, tiếng lòng tôi sau nhiều năm dịu lại.

Angkor – nơi “tốn” để nhớ rằng mình đang sống

Tôi đã từng chạy giữa những đền đài cổ kính ở Angkor, Nơi những rễ cây ôm lấy từng viên đá đã ngủ yên hàng thế kỷ. 

Vé máy bay, Khách sạn, Phí đăng ký giải chạy. Tất cả đều có giá. Nhưng khi tôi chạy xuyên qua những cánh rừng yên tĩnh, qua những ngọn tháp phủ đầy rêu, thấy mặt trời ló rạng sau những gương mặt đá đang mỉm cười, tôi nhận ra:

Có những thứ không thể định giá bằng tiền. Không ai bán cho bạn cảm giác được tan vào một nền văn minh đã lặng yên suốt ngàn năm. Bạn phải tự chạy đến đó, cảm nhận nó bằng chính nhịp tim và hơi thở của mình!

Vậy, chạy bộ có tốn kém không?

Có, nếu bạn muốn sống sâu sắc với nó. Muốn khám phá những trải nghiệm vượt xa giới hạn mỗi buổi sáng nhưng cũng không quá tốn nếu bạn chỉ cần một lý do để bắt đầu.

Một đôi giày vừa chân. Một công viên yên tĩnh. Một playlist vừa đủ dịu. Và một trái tim vẫn còn muốn đập nhanh hơn một chút. Tôi không chạy để hơn ai. Tôi chạy để hiểu chính mình. Trên những cung đường không có bảng chỉ đường.

Và đôi khi

Thứ “tốn kém” nhất không phải là tiền. Mà là sự dũng cảm để bắt đầu. Vì khi bạn đã bắt đầu rồi, thứ bạn nhận lại luôn nhiều hơn bất cứ chi phí nào bạn từng lo nghĩ.

Sài Gòn, 17/06/2025

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts