Tôi bước vào yêu…

Yêu sự học hỏi trong ngành event.

Mỗi ngày là một buổi học – học về tốc độ, về cảm xúc, về con người. Một ngành tưởng gần gũi nhưng hóa ra đầy khác biệt, nơi từng khoảnh khắc đều mang sức nặng của trải nghiệm trực tiếp, nơi mọi sai lệch dù nhỏ nhất cũng chạm đến cảm xúc thật, con người thật.

Tôi học lại cách làm lãnh đạo – không phải bằng chức danh, mà bằng sự hiện diện.

Có những lúc, sự hiện diện ấy chỉ đơn giản là ngồi cùng team trong một buổi chiều căng như dây đàn. Không nói nhiều, không chỉ đạo, nhưng không rời đi.

Tôi học chiến lược – không phải trên giấy, mà qua từng lựa chọn thực tế:

Giữ lại hay thay đổi? Gắn kết hay buông bỏ? Chờ đợi hay hành động?

Trên hết, làm sao để mỗi quyết định không chỉ “đúng”, mà còn “đáng” – đáng với nỗ lực của con người, đáng với niềm tin chung của tập thể.

May mắn thay, tôi không đi một mình.

Có một người anh, một người sếp luôn đứng phía sau. Anh ít nói, nhưng luôn hiện diện. Cảm giác không phải gánh vác một mình đôi khi là điều duy nhất giúp tôi mạnh mẽ bước tiếp.

Có một người bạn ngang ngạnh, thực tế, thẳng tưng – nhưng cũng chính là người đầu tiên kéo tôi dậy mỗi khi tôi mỏi mệt. Những tình bạn như vậy, không màu mè, không phô trương, lại là tài sản quý giá nhất giữa guồng quay deadline và những cơn sóng ngầm vô hình.

Tôi từng đối diện với làn sóng nghỉ việc. Thay vì tìm cách “giữ người”, tôi học cách lắng nghe. Có người ở lại, có người ra đi. Nhưng tôi tin rằng: nếu ta giữ được sự tôn trọng và tử tế, ta sẽ luôn giữ được nhau ở một tầng sâu hơn, bền lâu hơn.

Tôi học cách giữ nhịp thở giữa những biến động.

Bởi nếu người chèo lái không thể giữ được sự tĩnh tại, con thuyền sẽ chao đảo. Tôi học cách tin vào đội ngũ, biết ơn những người không chỉ “làm việc cùng”, mà còn “đồng hành cùng những khoảnh khắc không thể nào quên”.

Và sau tất cả, tôi học được rằng:

Làm lãnh đạo không nhất thiết phải là người giỏi nhất trong phòng, mà là người không bỏ cuộc khi tất cả đã mỏi.

Hành trình này vẫn còn dài. Nhưng tôi biết mình đang đi đúng hướng không phải vì mọi thứ đều suôn sẻ, mà vì tôi không còn đơn độc. Điều đẹp đẽ nhất, có lẽ không nằm ở đích đến, mà ở từng bước chân được đồng hành, được thấu hiểu, và cùng nhau trưởng thành qua từng khoảnh khắc.

Namaste,

Sài Gòn, 11.04.2025

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts