Sáng sớm thức dậy, trời lạnh thấu xương. Tự hỏi sao nay lạnh dữ. Trong căn nhà gỗ, có ba chiếc giường con bên cạnh bếp lửa đã tắt từ đêm hôm qua. Chiếc phòng nằm lọt thỏm trong một bình nguyên rộng lớn với cái tên rất mỹ miều, The Fairy Meadow.

Mở cửa ra, thiệt sự choáng ngợp. Một màu trắng ngợp trời. Tuyết đã về từ đêm hôm qua, len lỏi qua hàng cây, thảm cỏ, hàng rào và cả ban công của mấy căn nhà gỗ. Những bông hoa tuyết đậu trên cành thông lấp lánh. Một vài làn khói còn thoi thóp trên mái nhà như cố chống chọi với sự cái lạnh thấu xương tràn về.
Một cái ống khói to đặt cạnh nhà bếp hôm qua còn rực lửa hồng nay đã bao bọc bởi tuyết. Tắt ngụm.

Khoác vội chiếc áo dày cui, quấn thêm lớp khăn ấm, đeo thêm đôi bao tay đi tuyết, thằng nhỏ hơn 40 tuồi lần đầu tận mắt thấy tuyết, lao ra như đứa trẻ con hoà mình vào tuyết.
Cái lạnh thấm dần, cũng là lúc mặt trời vừa chui ra khỏi rặng núi tuyết xa xa. Mấy bà tuyết cũng bắt đầu chảy dần thành nước hầu để tránh kẻ thù ấm áp của bình minh.
Cái bàn to hình cái nắp chai Coca-Cola giờ từ từ hiện nguyên hình sau khi ánh nắng chiếu thẳng vào.
Mấy mảng tuyết trên mái nhà thi nhau lao đầu xuống đất.
Lộp độp.
Cái ấm áp đã chiến thắng, ngự trị khắp nẻo đường, ngóc ngách của khu Fairy Meadow.
Và ánh sáng lấp lánh, chiếu rọi khắp nơi.

Và những nụ cười cuối cùng của nàng Tuyết cũng vơi dần theo từng bước chân xuống núi.
Cảm ơn Fairy Meadow.
Karakoram Highway, tháng 10, 2023




























![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)






















Leave a comment