Tag: Bình Yên

  • Lâm Đại Ngọc: Nước mắt trả nợ đời, hay cái giá của sự nhạy cảm thiên bẩm?

    Lâm Đại Ngọc: Nước mắt trả nợ đời, hay cái giá của sự nhạy cảm thiên bẩm?

    By Andy On The Go Nếu Gia Bảo Ngọc là “hòn đá” bị bỏ lại, thì Lâm Đại Ngọc chính là “cái cây” mọc lên từ nước mắt. Viết về nàng, tôi luôn thấy ngòi bút mình chùn lại một chút, sợ rằng những ngôn từ trần tục này sẽ làm xước cái vẻ đẹp…

  • Hành Trình Vào Bên Trong: Khi Jung Gặp minh triết Yoga

    Hành Trình Vào Bên Trong: Khi Jung Gặp minh triết Yoga

    By Yoga With Andy Trong những buổi hướng dẫn Yoga hay những đêm ngồi viết lách cho blog, tôi thường chiêm nghiệm về cấu trúc của hạnh phúc. Chúng ta hay tìm kiếm những định nghĩa phức tạp, nhưng đôi khi, chân lý lại nằm ở sự giao thoa của những điều tưởng chừng khác…

  • Khi Cầu Thang Kể Chuyện

    Khi Cầu Thang Kể Chuyện

    By Andy On The GoTrong ngôn ngữ của kiến trúc, người ta thường ca ngợi mái nhà, mặt tiền hay phòng khách. Cầu thang thường bị xem nhẹ, chỉ là một trục giao thông buồn tẻ nối tầng này với tầng kia.Nhưng với tôi, cầu thang là kẻ giữ bí mật trung thành nhất của…

  • Gia Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng: Kẻ tị nạn cô đơn giữa thế giới người lớn

    Gia Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng: Kẻ tị nạn cô đơn giữa thế giới người lớn

    by Andy On The Go Khi nhắc đến khoảnh khắc “mất ngọc” như một cú rơi của linh hồn, tôi biết chúng ta đã chạm đến cái lõi đau nhất, nhưng cũng đẹp nhất của nhân vật này. Nếu được phép ngồi xuống cùng bạn, gỡ bỏ những con số phân tích khô khan, tôi…

  • Những Vết Xước Của Ánh Sáng

    Những Vết Xước Của Ánh Sáng

    Đi, Nhìn và Thấy những phận người sau màn bụi phủ By Andy On The Go Những hạt bụi nhảy múa Tôi thường có thói quen ngồi rất lâu ở một góc quán quen, không làm gì cả, chỉ để nhìn nắng chiều đi xuyên qua khe cửa hẹp. Bạn có để ý không? Chỉ…

  • NHỮNG KẺ MỘNG DU Ở SÂN BAY

    NHỮNG KẺ MỘNG DU Ở SÂN BAY

    The Liminal Spaces By Andy On The Go3 giờ sáng. Sân bay Tân Sơn Nhất, hay Changi, hay Kathmandu… ở khung giờ này đều giống hệt nhau.Chúng đều là những “vùng đệm” (Liminal Spaces) khổng lồ, nơi thời gian dường như bị bẻ cong và ngừng trôi.Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo và…

  • GÁNH GÁNH GỒNG GỒNG: Khi Tình Yêu Là Một Động Từ

    GÁNH GÁNH GỒNG GỒNG: Khi Tình Yêu Là Một Động Từ

    By Andy On The Go Lịch sử đôi khi được kể bằng những tượng đài: Đẹp, cao, và lạnh. Còn Xuân Phượng thì khác. Bà dựng lại thời đại của mình bằng những thứ không thể đánh bóng: một lần chạy hụt hơi, một vết xước, một quyết định bẻ lái cả đời. Đọc Gánh…

  • Quán Kỳ Nam: Sài Gòn của những bước chân chậm và bản nhạc tâm dưỡng

    Quán Kỳ Nam: Sài Gòn của những bước chân chậm và bản nhạc tâm dưỡng

    By Andy On The Go Quán Kỳ Nam: Sài Gòn của những bước chân chậm và bản nhạc tâm dưỡng Xem Quán Kỳ Nam, tôi có cảm giác mình không bước vào rạp, mà bước xuống một cầu thang hẹp ở Sài Gòn năm 1985, nơi tầng dưới là quán cơm tháng, tầng trên là…

  • Life’s Chant for Being/Hạnh phúc nhỏ của những buổi sáng còn được thức dậy

    Life’s Chant for Being/Hạnh phúc nhỏ của những buổi sáng còn được thức dậy

    By Andy On The Go Có những buổi sáng tôi tỉnh dậy trong một căn phòng rất xa nhà. Một lần ở Nepal, mở mắt ra là thấy dãy núi xám xanh mờ sương ngoài khung cửa bé xíu.Một lần ở Chiang Mai, chuông chùa ngân đều phía sau tấm rèm trắng mỏng. Cũng có…

  • Người vào cởi áo lau son phấn,  Trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường

    Người vào cởi áo lau son phấn,  Trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường

    by Andy On The Go Lần đầu xem “Bá Vương Biệt Cơ”, tôi có cảm giác mình không chỉ xem một bộ phim, mà đang mở một chiếc rương ký ức cũ của cả một thế kỷ. Mùi bụi sân khấu, tiếng mõ dằn dỗi, cái rét buốt trong sân luyện hí kịch, những tiếng…

  • The Things You Can See Only When You Slow Down, Haemin Sunim

    The Things You Can See Only When You Slow Down, Haemin Sunim

    By Andy On The Go Có những cuốn sách đến đúng lúc như thể cuộc đời đã âm thầm sắp đặt. The Things You Can See Only When You Slow Down của Haemin Sunim là một cuốn như vậy không ồn ào, không cố thức tỉnh ai, không hứa hẹn chữa lành điều gì. Nó…

  • Chuyến tàu 05 ô cửa mùa thu

    Chuyến tàu 05 ô cửa mùa thu

    By Andy On The Go Ô cửa tàu mở ra một lát cắt Hà Nội rất mềm: sương mỏng như khăn voan, nắng rơi thành bụi vàng lơ lửng trên mái phố cũ. Mùa thu không đến bằng một tiếng gọi, mà bằng mùi hoa sữa len nhẹ qua kẽ áo, đủ để ai đó…

  • MẮT CỦA DA: kiến trúc trở về với cảm giác

    MẮT CỦA DA: kiến trúc trở về với cảm giác

    Bàn về cuốn sách The Eyes of the Skin: Architecture and the Senses của Juhani Pallasmaa Tôi đọc Mắt của Da vào một buổi sáng phủ sương lành lạnh của mùa thu Hà Nội. Không gian quanh mình đủ yên để tiếp nhận từng câu chữ như tiếp nhận ánh sáng yếu ớt qua lớp…