Tag: andyonthego

  • “Sự học là muôn đời”

    “Sự học là muôn đời”

    By Andy On The Go Có những ngày tôi quên mất là mình đã trở thành “người thầy”. Tôi vẫn thấy mình là đứa planner loay hoay với slide, là kẻ lang thang trên đường, viết blog, tập yoga, sửa đi sửa lại một dòng chữ cho “vừa” với cảm xúc. Đến khi sinh viên…

  • Khi Phật sống viết thơ tình

    Khi Phật sống viết thơ tình

    By Andy On The Go “…Tu hành chỉ sợ nhiễm thói đời,Lên non e lại nhớ khôn nguôi.Thế gian đôi đường sao trọn vẹn,Chẳng phụ Như Lai chẳng phụ Người…” Thương Ương Gia Thố Lần này, tôi muốn bắt đầu từ thơ của Thương Ương Gia Thố, chứ không phải từ những danh xưng của…

  • Tôi viết để giữ mình lại

    Tôi viết để giữ mình lại

    By Andy On The Go Tôi bắt đầu viết không vì muốn thành nhà văn.Tôi viết vì sợ mình rơi ra khỏi chính mình. Có những ngày tôi thấy mọi thứ trong tôi rời rạc như một căn phòng sau buổi dọn vội: chiếc ghế lệch khỏi bàn, cốc nước cạn đứng lẻ loi, một…

  • Hàng ba: lớp đệm khí hậu và ký ức vùng miền

    Hàng ba: lớp đệm khí hậu và ký ức vùng miền

    By Andy On The Go Hàng ba là khoảng hiên có mái che trước cửa, nối sân với gian nhà. Ở Nam Bộ người ta gọi hàng ba, ở Bắc Bộ thường gọi hiên, ở Huế là hiên nhà rường nhìn ra vườn. Dù tên khác nhau, tinh thần giống nhau: một không gian chuyển…

  • Gia vị của cuộc sống

    Gia vị của cuộc sống

    Nếu cuộc đời là một bữa ăn dài, thì gia vị không phải là thứ rắc lên cho đẹp. Gia vị là những khoảnh khắc làm mình không thể nói “tôi ổn” một cách hời hợt nữa. Tôi nhớ Pokhara trong bài “Vì yêu mà trở lại”. Sáng sớm, thành phố còn ngái ngủ, ly…

  • Trần Thanh Thảo: người đàn bà rong ruổi tìm ủi an qua nhiếp ảnh

    Trần Thanh Thảo: người đàn bà rong ruổi tìm ủi an qua nhiếp ảnh

    By Andy On The Go Tôi gặp Thảo không phải ngoài đời, mà gặp chị qua những bức ảnh trong một triển lãm đầu tay. Căn phòng treo kín những khung hình. Tên triển lãm là một con số rất cụ thể nhưng điều còn lại trong tôi sau buổi chiều hôm đó lại rất…

  • Tiếng gõ nhịp Song Lang…

    Tiếng gõ nhịp Song Lang…

    By Andy On The Go Tôi xem Song Lang trên một chuyến bay Seoul về Sài Gòn. Khi máy bay rời đường băng, tiếng động cơ đều như một nền trầm, chuông thắt dây an toàn “ting” một cái gọn. Màn hình trước mặt sáng lên. Ngay khi chữ “Song Lang” hiện ra, trong đầu…

  • “Đỏ, trong bạn, rốt cuộc là gì?”

    “Đỏ, trong bạn, rốt cuộc là gì?”

    By Andy On The Go Tôi gặp màu đỏ của năm 2025 ở một góc rất yên của Thảo Điền. Không phải trên biển quảng cáo ngoài xa lộ, mà trong một căn nhà treo đầy ảnh, trần cao, tường xám, nơi những khung hình phát sáng như có tim riêng. 224SPACE, một không gian…

  • Hành trình xuyên Á: Những “lối đi” của chén rượu

    Hành trình xuyên Á: Những “lối đi” của chén rượu

    By Andy On The Go Chén rượu không chỉ là men. Đó là cách mỗi xã hội mở một lối đi cho cảm xúc và kết nối. Từ Tokyo đến Seoul rồi Sài Gòn, tôi nhìn thấy những nhịp điệu khác nhau của sự giải tỏa. Có nơi coi uống là nghi thức, có nơi…

  • Đối thoại giữa công nghệ vô tận và cảm xúc con người

    Đối thoại giữa công nghệ vô tận và cảm xúc con người

    By Andy On The Go Có những công trình khiến ta phải dừng lại vì sự vĩ đại. DDP của Zaha Hadid thì khiến tôi dừng lại để suy nghĩ. Về công nghệ, về cái đẹp, và về sự phi lý đầy quyến rũ của một khối kiến trúc gần như không có góc cạnh…

  • Một cuộc sống “động”

    Một cuộc sống “động”

    By Andy On The Go “Động” không phải là bận. “Động” là nhịp thở có chủ đích. Andy On The Go Buổi sớm, ta mở cửa sổ và chọn một đường ray cho ngày mới. Không cần ồn ào. Chỉ một ý nghĩ đứng yên giữa ngực, đủ để mọi thứ còn lại tự tìm…

  • Núi ở trong, núi ở ngoài

    Núi ở trong, núi ở ngoài

    By Andy On The Go Tôi đọc hai cuốn như đi dọc hai bờ của một dòng sông. Một bờ là Linh Sơn, nơi “ta” và “mi” ngồi đối diện, dò từng câu hỏi nhỏ trong lòng. Bờ kia là Đường xa nắng mới, nơi gió, bụi, độ cao và những cái dốc thật sự…

  • Đường đến đời sống tốt: một bài học về hạnh phúc

    Đường đến đời sống tốt: một bài học về hạnh phúc

    By Andy On The Go Tôi thích nhìn hạnh phúc như ánh sáng lọt qua rèm mỏng. Không phải tiếng pháo hoa. Chỉ là thứ bình dị đi cùng hơi thở, hiện ra rõ nhất khi ta ở cạnh nhau. Khi đọc Robert Waldinger kể về hành trình tám mươi lăm năm của Harvard Study…