Chúng ta thường có xu hướng bao bọc mình trong những vòng lặp an toàn, nơi cái tôi được vuốt ve bởi những điều quen thuộc. Nhưng chỉ khi dám bước ra ngoài, đối diện với cái nắng gắt của dặm dài hay sự tĩnh lặng đến rợn ngợp của núi cao, ta mới hiểu được sự hữu hạn của bản thân.

Dấn thân, chính là một cuộc phá vỡ. Phá vỡ lớp vỏ bọc cứng nhắc của những định kiến và danh xưng để chạm vào sự nguyên bản. Khi đôi chân đã mỏi và hơi thở trở nên dồn dập, mọi mặt nạ của sự chuyên nghiệp hay địa vị đều rơi rụng, chỉ còn lại một thực thể đang sống, đang nỗ lực và đang cảm nhận.

Phản tư trong nhịp chạm của thế gian

Sự tiếp xúc với thế giới không chỉ là nhìn ngắm cảnh vật, mà là sự va chạm giữa tâm hồn và vạn vật. Đó là lúc ta học được cách lắng nghe tiếng vọng của những bước chân trên đất đá, cảm nhận sự rung động của lá cây hay ánh mắt của một người lạ ven đường.

Quá trình phản tư, theo cách tôi hiểu, giống như việc ta ngồi xuống sau một ngày dài, để những ồn ã lắng lại và gạn lọc lấy những gì tinh túy nhất. Tiếp xúc để thấy sự đa dạng của nhân thế. Phản tư để nhận ra sự nhất quán của nội tâm.

Nếu không có sự phản tư, dấn thân chỉ là một cuộc chạy trốn thực tại. Nhưng nếu thiếu đi sự dấn thân, phản tư sẽ chỉ là những suy tưởng khô cằn trong bốn bức tường chật hẹp.

Tìm thấy mình trong những vết xước

Tôi vẫn thường tin rằng, chúng ta không tìm thấy mình trong sự hoàn hảo. Chúng ta tìm thấy mình trong những vết xước, những mệt mỏi và cả những lúc yếu lòng nhất trên hành trình.

Mỗi cuộc dấn thân là một lần ta tự vẽ lại bản đồ tâm hồn mình. Có những vùng đất trước đây ta tưởng là khô cằn, nay lại nở hoa nhờ sự thấu cảm. Có những đỉnh cao ta từng khao khát, nay lại trở nên bình thường trước vẻ đẹp của sự giản đơn.

Tìm thấy mình, suy cho cùng, không phải là tìm ra một đáp án cố định. Đó là một quá trình mở rộng biên độ của trái tim, để ta có thể ôm ấp cả thế giới vào lòng và cũng để thế giới dạy ta cách trở nên bao dung hơn với chính mình.

Hành trình ấy vẫn đang tiếp diễn, qua từng hơi thở thiền định và từng dặm đường phía trước, như một lời hứa với bản thân về sự chân thật và lòng can đảm.

Cảm ơn người cô kính mến, một nàng thơ xứ Huế, cô Thái Kim Lan. 

Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts