Khi phần lớn Sài Gòn đang chìm sâu trong giấc ngủ, có một góc nhỏ ở Quận 10 bắt đầu cựa mình thức giấc. Đó là lúc những chiếc xe tải chở hoa từ Đà Lạt và miền Tây nối đuôi nhau đổ về Hồ Thị Kỷ, biến con hẻm nhỏ này thành một thành phố không ngủ.
Bước vào Hồ Thị Kỷ lúc 2 giờ sáng là một trải nghiệm đánh thức mọi giác quan. Bóng tối của màn đêm bị đẩy lùi bởi hàng trăm ngọn đèn neon sáng rực. Trong cái ánh sáng trắng lạnh lẽo ấy, màu sắc của ngàn hoa bùng nổ một cách choáng ngợp. Màu đỏ nhung của hoa hồng, màu trắng tinh khôi của loa kèn, màu tím biếc của salem và màu vàng rực rỡ của hướng dương. Tất cả đan xen vào nhau tạo nên một bức tranh lộng lẫy và sống động đến ngỡ ngàng.

Không khí ở đây luôn mát lạnh và ẩm ướt. Đó là cái lạnh nhân tạo tỏa ra từ những khối đá ướp hoa và từ nước được tưới liên tục để giữ cho hoa tươi tắn. Mùi hương ở Hồ Thị Kỷ là một thứ cocktail quyến rũ. Nó không nồng nàn như nước hoa mà là sự pha trộn giữa hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ, mùi hăng hăng của nhựa cây vừa cắt, mùi ẩm mốc của đất và thoang thoảng mùi khói xe máy. Một thứ mùi rất thật của thiên nhiên đang len lỏi giữa phố thị bê tông.

Âm thanh của chợ hoa đêm cũng có nhịp điệu riêng. Tiếng xe máy chở hàng nổ giòn tan phá vỡ sự tĩnh mịch. Tiếng gọi nhau í ới của cánh cửu vạn. Tiếng nước tạt rào rào xuống nền đường nhựa. Và đặc biệt nhất là tiếng kéo cắt tỉa cành lá vang lên lách cách khắp mọi nơi. Người ta làm việc hối hả nhưng đôi tay lại nâng niu từng bó hoa một cách nhẹ nhàng. Bởi họ hiểu rằng thứ mình đang cầm trên tay là những vẻ đẹp rất mong manh.

Tôi thích đứng nép vào một góc để quan sát những chuyến xe “chở mùa xuân” tỏa đi khắp thành phố. Những chiếc xe máy chất đầy hoa cao ngất ngưởng, người lái lọt thỏm ở giữa, khéo léo luồn lách qua dòng người. Nhìn họ như đang chở trên lưng cả một khu vườn di động.
Hồ Thị Kỷ cho tôi thấy một mặt khác của cái đẹp. Đằng sau những bình hoa rực rỡ đặt trên bàn làm việc hay những bó hoa lãng mạn trao tay nhau là những giọt mồ hôi mặn chát rơi xuống trong đêm. Những người lao động ở đây đã thức trắng để “trang điểm” cho thành phố vào ngày mới.
Đến khoảng 4 hay 5 giờ sáng, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi cũng là lúc chợ vãn dần. Những bó hoa đẹp nhất đã theo chân người buôn đi về các chợ lẻ, vào các cửa hàng hay đến tay những người dậy sớm. Hồ Thị Kỷ lại thu mình lại, trả lại vẻ bình yên vốn có của một con hẻm nhỏ.
Ghi chú của người đi nghe phố: Tần số Hồ Thị Kỷ
Bản giao hưởng của đêm và hoa:
Nền âm: Tiếng xe máy nổ rì rầm liên tục ra vào con hẻm nhỏ, cộng hưởng với tiếng nước chảy róc rách từ các vòi tưới.
Điểm nhấn: Tiếng kéo cắt cành “lách cách… lách cách” vang lên giòn giã và đều đặn như nhịp kim đồng hồ đếm ngược về sáng.
Chi tiết ẩn: Tiếng cánh hoa mềm mại cọ vào nhau sột soạt khi người ta bó hoa và tiếng đá lạnh tan ra rơi tí tách trong thùng xốp.
Rời chợ hoa khi trời vừa hửng sáng, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh và đầy sức sống. Sài Gòn đáng yêu ở chỗ ngay cả khi đêm đen nhất, nó vẫn biết cách tự thắp sáng mình bằng những đóa hoa rực rỡ nhất.
By Andy On The Go
















































Leave a comment