Giữa một rừng hoa âm nhạc miền Nam muôn sắc độ, nếu như có những tiếng hát vút cao như mây trời, lại có những chất giọng trầm đục lả lơi, mang theo một thứ bùa ngải mê hoặc. Minh Hiếu chính là một nhan sắc, một tiếng hát mang đậm tính nữ như thế.

Người đời nhớ về bà không phải bằng những nốt ngân nga khoe kỹ thuật thanh nhạc điêu luyện, mà bằng một làn hơi khàn đục bẩm sinh. Tiếng hát ấy không lấp lánh như pha lê, mà nhám tựa một tấm lụa thô dệt vội, nghe một lần là vương vấn cả một đời.
Làn hơi khàn đục của những đêm thì thầm
Nghe Minh Hiếu hát, ta có cảm giác như đang ngồi đối diện với một người tình trong không gian chật hẹp của một quán nhỏ hắt hiu ánh đèn vàng. Cách bà nhả chữ trễ nải, pha chút nũng nịu nhưng lại rất đỗi sang trọng. Bà không hát bằng sự gân guốc, mà như đang thở, đang rủ rỉ tâm tình vào tai người nghe.
Chính chất giọng khàn đặc biệt ấy đã khiến bà trở thành nàng thơ của bao nhạc sĩ tài hoa. Khi bà cất lên những lời ca trong nhạc phẩm Biết đến bao giờ của nhạc sĩ Lam Phương, nỗi sầu muộn bỗng trở nên thật gần gũi, như tiếng thở dài cất lên giữa đêm vắng:
Đời là vạn ngày sầu biết tìm vui chốn nào
Ta quen nhau bao lâu nhưng tình đã có gì đâu
Không bi lụy gào thét, sự tuyệt vọng qua cách xử lý của bà lại nhẹ tựa lông hồng. Nhưng chính cái nhẹ nhàng ấy lại là thứ ám ảnh nhất. Từng nốt trầm được thả ra một cách chông chênh, gieo vào lòng người nghe một khoảng không hụt hẫng vô bờ bến. Lời ca nguyên thủy của nhạc sĩ được bà trân trọng giữ gìn, nhưng nhịp điệu lại mang hơi thở day dứt của riêng bà.
Chuyến tàu hồi hương và tình tự người phương Nam
Bên cạnh những ca khúc nhuốm màu ly biệt, tiếng hát Minh Hiếu còn gắn liền với những câu chuyện tình dạt dào hy vọng của thời loạn ly. Bà là người đầu tiên đưa nhạc phẩm Quen nhau trên đường về của nhạc sĩ Thăng Long và Đức Nội đến với công chúng, và cũng là một trong những người để lại dấu ấn sâu đậm nhất.
Giọng hát khàn nhưng ấm của bà vẽ nên một bức tranh quê hương thanh bình, nơi có những chuyến tàu xuôi ngược nối liền những mảnh đời xa lạ. Lời ca mộc mạc, đậm chất thơ được bà cất lên nghe thương mến lạ kỳ:
Chiều nay có phải anh ra miền Trung
Về thăm quê mẹ chờ em về cùng
Rồi ta sẽ đi chung chuyến tàu
Về đến sông Hương núi Ngự
Để nhìn trăng soi cuối thôn
Cách bà hát cụm từ chờ em về cùng mang dáng dấp của một cô gái mang đầy ước vọng thanh tân, vừa e ấp lại vừa chủ động trong tình yêu. Không cần những lời đao to búa lớn, Minh Hiếu đã dùng chính sự chân thành và điệu đà rất bản năng của mình để biến một khúc ca kỷ niệm thành một tượng đài trong lòng khán giả.
Minh Hiếu có lẽ là một trường hợp độc đáo bậc nhất của tân nhạc miền Nam. Một nhan sắc đài các, một chất giọng khàn đục đầy lôi cuốn, và một lối hát lả lơi hiếm có. Thời gian có thể phủ lớp bụi mờ lên những băng cối cũ kỹ, nhưng khi những giai điệu ấy vang lên, người ta vẫn luôn mường tượng ra hình bóng một giai nhân đang tựa cửa, thì thầm hát về những cuộc tình đã qua. Tiếng hát ấy mãi mãi là một giọt trầm tinh tế, neo đậu lại trong lòng người yêu nhạc xưa những rung cảm thật khó phai nhạt.
By Andy On The Go















































Leave a comment