Trong cuốn từ điển của những chuyển động trên thảm, phần lớn các asana đều đòi hỏi một sự kiểm soát gắt gao. Ta căn chỉnh từng lóng xương, khóa chặt từng ổ khớp, giữ cho mọi thứ nằm ngoan ngoãn trong một khuôn khổ an toàn. Nhưng thi thoảng, giữa những nhịp điệu rành mạch ấy, ta lại khao khát một lần được phá vỡ mọi lề thói. Ta thèm được vươn mình ra khỏi ranh giới của sự nề nếp. Đó là lúc ta lật ngược cỗ máy cơ thể, bung nở trọn vẹn trong tư thế hoang dã.

Camatkarasana, cái tên gốc tiếng Phạn của tư thế này, mang một ý nghĩa vô cùng diễm lệ. Nó được dịch là sự hé nở ngây ngất của một trái tim chìm đắm trong niềm hân hoan. Chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ để ta hình dung về một vũ điệu của tự do.

Chống tay lật mũi chân xoay gót

Đẩy đỉnh hông lên đón gió ngàn

Lồng ngực phơi bày không che giấu

Tim vỡ đôi nhịp, hóa thênh thang

Khi bạn đang ở chó úp mặt, nhấc một chân vút lên cao rồi chới với thả buông mũi chân ấy về phía khoảng không vô định đằng sau lưng. Khoảnh khắc gót chân vừa chạm thảm, toàn bộ trục hông lập tức vặn xoắn và đẩy ngược lên trần nhà. Bạn vươn dài cánh tay còn lại qua khỏi đỉnh đầu, buông thõng cuống họng, phơi bày toàn bộ mặt trước của cơ thể. Tư thế này không có chỗ cho sự dè dặt. Nó tước đoạt đi tấm khiên bảo vệ mà bạn vẫn luôn mang trước ngực. Khí quản, lồng ngực, khoang bụng, tất cả đều mở toang, trần trụi và yếu ớt nhất.

Người trưởng thành chúng ta thường rất sợ sự tổn thương. Ta quen với việc cuộn tròn bờ vai lại, đan chéo hai cánh tay trước ngực để ngăn không cho bất kỳ ai nhìn thấu những vụn vỡ bên trong. Ta xây những bức tường thành kiên cố bằng sự lạnh lùng và cảnh giác. Ta thà chịu đựng sự ngột ngạt trong cái kén chật chội, còn hơn là phơi bày trái tim ra trước gió bão cuộc đời.

Nhưng tư thế hoang dã lại dịu dàng nhắc nhở ta về đặc quyền của sự rạn nứt. Khi lồng ngực vươn cao tột độ, bạn uốn cong cột sống thành một nhịp cầu nối giữa đất và trời. Bạn cho phép trái tim mình được nằm ở điểm cao nhất, đón nhận vạn luồng sinh khí tràn vào. Sự rạn nứt của những định kiến phòng vệ lúc này không mang ý nghĩa của sự sụp đổ. Những khe nứt ấy chính là nơi ánh sáng dội vào, sưởi ấm lại một vùng không gian nội tâm đã lạnh lẽo từ lâu.

Giữ mình trong tư thế này, bạn sẽ thấy cơ thể chông chênh đến lạ. Chỉ có một bàn tay và mép ngoài của một bàn chân làm trụ đỡ. Nhưng chính trong cái chông chênh tuyệt vọng ấy, bạn lại tìm thấy một sự giải phóng tột cùng. Bạn không còn cố gắng trở nên hoàn hảo. Bạn chỉ đơn thuần là đang trôi trong một vũ điệu say sưa của chính mình, dẫu có ngã nhào thì cũng ngã trong sự rực rỡ và can đảm nhất.

Thăng bằng không phải lúc nào cũng là đứng yên. Đôi khi, thăng bằng là dám buông mình vào một vũ khúc hoang dại, để cho những mảng màu rực rỡ nhất bên trong được quyền vệt lên không trung.

Chiều nay, nếu lồng ngực chật chội vì những tiếng thở dài nén nhịn, bạn hãy cứ trải thảm ra. Can đảm lật ngược góc nhìn, vươn tay hái lấy một khoảng không tự do, và để trái tim mình được một lần hoang dã.

Yoga With Andy

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts