Bali những ngày vắng nắng mang một vẻ đẹp lơ đãng và mộng mị, nhất là khi ta rảo bước chậm rãi giữa lòng Ubud. Bầu trời tháng này hệt như tâm tính cô gái độ tuổi dậy thì, ẩm ương và vội vã. Ráng nắng vàng ươm rớt lấm tấm trên vòm cổng đền rêu phong thoắt cái đã nhường chỗ cho cơn mưa quay quắc. Mưa xứ đảo không dầm dề não nuột, chỉ man mát rải từng hạt gõ nhịp trên phiến đá nứt nẻ. Cỏ cây sau màn nước mỏng manh bỗng rờn lên màu xanh nguyên thủy, ươn ướt hơi sương, hít trọn khí trời trong trẻo vừa ùa tới. Bức tranh phong cảnh ấy khơi gợi một nhịp điệu nguyên sơ, nhắc nhở ta về lối sống thuận tự nhiên, nơi thời gian chẳng màng đến những vòng xoay ráo hoảnh.
Mười năm kể từ ngày chạm ngõ Ubud, ký ức về miền đất trong vắt đang va đập dữ dội với thực tại trước mắt. Ubud nay rộn rã, khoác lên mình chiếc áo của một đô thị du lịch chuyển mình quá độ. Bụi bặm len lỏi vào từng nếp sống, vạn vật cuồn cuộn vội vã, dòng người đông đúc đến ngột ngạt. Ấy thế mà, guồng quay giao thông trên những cung đường thắt nút lại rề rà như một thước phim quay chậm. Nhích từng centimet giữa mớ thanh âm hỗn tạp, ta chênh vênh, thèm khát tìm một ngách nhỏ để chui lọt khỏi cái mùi thương mại ngập ngụa bủa vây.

Và Mandala Suites chính là lối thoát ấy, một khu nghỉ dưỡng nhỏ nhắn nằm khuất lấp xa tít mù khơi. Bỏ lại khói bụi xô bồ, góc sân vườn xanh mướt bên hồ bơi trả lại cho tôi sự tĩnh tại nguyên bản. Nằm ườn ngắm vòm lá giao nhau che nửa khoảng trời, tự dưng những mường tượng về một cơ ngơi chốn quê nhà ùa về choáng ngợp tâm trí. Một mảnh đất nho nhỏ để tự tay vun khóm chuối, đắp bờ ao, cất một nếp nhà mộc mạc. Cứ thế vẩn vơ nghĩ ngợi, kiến tạo một khoảng trời riêng. Việc tự tay phác thảo mảnh vườn, chạm chân trần vào nền đất ẩm để hấp thụ sinh khí, mang đến thứ quyền lực bình yên mà không một chức danh nào có thể ban phát.

Cái khao khát dung dị ấy thêm phần trọn vẹn khi tôi chuyển sang tá túc tại Roots Tree House. Nơi đây thực sự là ốc đảo lọt thỏm giữa đồng không mông quạnh, bốn bề chỉ có cỏ cây, gió ngàn và tiếng chim ríu rít làm bạn. Đời sống thu bé lại đến mức tối giản. Những bữa cơm nhà ấm sực khói bếp, ngụm bia ướp lạnh tan râm ran đầu lưỡi, dăm ba câu chuyện phiếm thong dong, và vài tư thế yoga ngẫu hứng vươn vai hít thở sương mai. Chút nhàn rỗi ngắt kết nối với thế giới cuồng nhiệt ngoài kia giúp tôi thấm thía tận cùng đặc quyền của việc không làm gì cả, vứt bỏ mọi danh xưng để học cách đối thoại với chính mình.
Có hôm nổi hứng tạt ngang bãi biển sang chảnh bậc nhất vùng, nhưng thứ âm nhạc điện tử dập tức nghẹn lồng ngực vội khiến đôi chân chùn bước. Xa hoa ồn ã dường như đã trật nhịp với tâm thế kẻ đang đi tìm sự vỗ về. Thế là quay gót, trở về ngay căn nhà cheo leo trên thân đa Banyan cổ thụ. Đêm nơi nhà cây là bản giao hưởng hoang dã của tạo hóa. Căn nhà nương theo nhánh cây rung lắc đủ kiểu lúc nửa đêm. Mưa ràn rụa quất vào tán lá, gió rít lùa qua khe gỗ hòa cùng tiếng tắc kè lảnh lót. Chút thót tim nhường chỗ cho sự buông thư tuyệt đối. Nằm đó, phó mặc tấm thân cho thiên nhiên đưa nôi, thấy mình nhỏ bé và an toàn kỳ lạ, như đứa trẻ cuộn tròn trong lòng bàn tay vĩ đại của đất trời.

Nhưng chuyến đi không chỉ có sự tĩnh lặng, Bali còn biết trêu đùa cảm xúc bằng những ngã rẽ ngẫu hứng đậm chất điện ảnh. Đêm rảo bước đến Ubud Palace xem biểu diễn nghệ thuật, dưới ánh sáng vàng vọt ma mị, vũ công uốn lượn nhịp nhàng theo tiếng nhạc cụ bằng đồng réo rắt. Mọi thứ đang thăng hoa rực rỡ thì bóng tối ập xuống. Cúp điện diện rộng chôn vùi cung điện, cắt ngang dòng chảy âm thanh trong tiếng ồ lên ngỡ ngàng. Buổi diễn tàn lụi, dòng người tản mác vào con phố mù mịt. Chính lúc tăm tối tĩnh lặng đột ngột ấy, dạ dày bắt đầu réo rắt. Lần mò theo ánh nến leo lét ven đường, mùi gia vị nướng sực nức níu bước chân tôi trước sạp heo quay bình dân. Không đèn điện sáng choang, chỉ có bóng người hắt lên vách tường loang lổ. Miếng da heo giòn rụm, vàng ươm tươm mỡ cắn ngập chân răng, quyện cùng sốt cay nồng vị sả tỏi, ăn kèm vắt cơm trắng dẻo thơm. Giữa đêm se lạnh của Ubud mất điện, bữa ăn chắp vá dưới ánh nến tù mù bỗng hóa mỹ vị nhân gian, hoang dại và chân thật đến mức khắc sâu vào tâm trí hơn mọi bàn tiệc sơn hào hải vị.

Hành trình khép lại bằng những chuyến xe rong ruổi quanh đền đài và bảo tàng xinh đẹp. Bước vào không gian Saka Museum nằm gọn trong khu nghỉ dưỡng xa xỉ, lòng bỗng chững lại và trầm mặc. Mọi thứ đều giàu chất liệu, bài trí mang đậm dấu ấn triết học tâm linh. Ngắm nhìn cái đẹp được nâng niu tôn trọng, tự thân nó đã là phương thức chữa lành vô giá. Rồi ngược lên Uluwatu, ngôi đền cổ kính chênh vênh trên vách đá sừng sững đối diện đại dương, tôi bắt gặp nhịp sống linh thiêng hòa lẫn hoang dã. Khỉ dạn dĩ ở khắp nơi, chuyền cành, lững thững dạo bước dưới chân du khách. Thật lạ khi giữa thời đại bê tông lấn át vạn vật, muông thú vẫn được thả rông, sống tự do và ngang tàng. Sự dung hòa kỳ lạ giữa tôn nghiêm tín ngưỡng và hoang dại tự nhiên tạo nên bức tranh nhân sinh vẹn toàn.
Chuyến đi khép lại, đọng lại không phải là những bức ảnh lấp lánh phô diễn, mà là hành trình lùi sâu vào bên trong để chiêm nghiệm. Nhìn ngắm ngoại cảnh đổi thay để hiểu độ vững chãi của nội tâm. Một chuyến đi không ồn ào vội vã, không chạy đua với thời gian mà là tự nguyện đi lạc để tìm lại chính mình giữa bao xô bồ vạn vật.
Mọi thứ cô đọng thành một nụ cười nhẹ bẫng. Một chuyến đi thật thú vị, thật nhã, và thật an.
By Andy On The Go












































Leave a comment