By Andy On The Go
Sáng mùng Hai tháng Giêng, nắng rọi qua ô cửa sổ mang theo chút se lạnh hiếm hoi của ngày đầu năm mới. Tiếng nói cười chúc tụng ngoài kia dường như đã dịu lại một nhịp, nhường chỗ cho một khoảng không trong vắt thẳm sâu. Mùi hương trầm từ đêm giao thừa vẫn còn lẩn khuất đâu đây, hòa quyện cùng hơi sương mỏng lướt qua hiên nhà. Những mâm cỗ tươm tất, những ly rượu nồng, những cuộc gặp gỡ rộn ràng dẫu vui đến mấy cũng đến lúc cần lắng lại. Tôi chọn một góc phòng quen thuộc, trải một tấm thảm tĩnh lặng ra mặt sàn. Một âm thanh khô khốc vang lên nhẹ bẫng khi mép thảm chạm đất, vừa vặn khép lại sự ồn ã của thế giới bên ngoài, mở ra một cuộc trở về. Khai thảm đầu năm, bước chân trần chạm xuống bề mặt sần sùi mang theo hơi ấm của một vòng tuần hoàn mới.

Gác lại những chộn rộn ngày Tết, ta tìm về hơi thở để neo giữ tâm trí đang còn bay bổng theo những tàn pháo hoa đêm trước. Vào những ngày này, người ta hay dành cho nhau những lời chúc tụng hoa mĩ, mong vạn sự như ý, cầu cho mọi điều xui rủi đều tránh xa để thảm hoa trải dài thênh thang phía trước. Nhưng tấm thảm tập bé nhỏ này chưa bao giờ hứa hẹn một viễn cảnh toàn bích như thế. Nó không biết dối lừa. Nó nhắc ta nhớ rằng cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy vô thường và đầy biến động. Sẽ có những ngày nắng đẹp rực rỡ êm đềm, và cũng chẳng thiếu những giông bão bất ngờ ập đến chực chờ quật ngã ta. Yoga không vẽ ra ảo ảnh về một cõi nhân gian không tì vết để ta trốn tránh, mà ngược lại, từng nhịp thở vào ra, từng cái vươn vai căng tràn lồng ngực chính là cách ta chạm tay vào sự thật chông chênh vốn có của thực tại.

Bước vào tư thế Trái Núi, hai bàn chân mở rộng bằng hông, mười ngón chân bám sâu xuống mặt sàn như những chiếc rễ cây cổ thụ đâm xuyên lòng đất mẹ. Trọng lượng cơ thể san đều ra bốn điểm dưới lòng bàn chân, tạo nên một nền móng không thể lay chuyển. Ta tập cho mình cách đứng vững chãi giữa đất trời mênh mông. Bạn biết không, một trái núi dẫu kiêu hãnh và sừng sững đến đâu vẫn luôn có những cơn gió mạnh lùa qua vách đá, vẫn phải chịu đựng sự bào mòn nhẫn nại của năm tháng sương sa. Khi giông bão quét qua, những cành cây trên đỉnh núi có thể nghiêng ngả điên cuồng, những tảng đá nhỏ có thể lăn dài sụp đổ, nhưng phần chân tảng vẫn bám chặt vào tầng địa chất sâu thẳm nhất. Cuộc đời mỗi con người cũng vậy. Đứng vững như trái núi không có nghĩa là gồng mình cứng nhắc chống lại nghịch cảnh. Đứng vững là cho phép bản thân mềm mại uyển chuyển nương theo chiều gió thổi, uốn cong mình trước những cơn bão lớn, nhưng tuyệt đối không bao giờ đánh mất trọng tâm và cội rễ của chính mình.

Trong một chuỗi chuyển động nhịp nhàng, có những lúc ta buộc phải thử thách bản thân bằng những tư thế giữ thăng bằng khó nhằn. Đứng trên một chân, cơ bắp bắt đầu rung lên bần bật, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán dẫu tiết trời đang mát mẻ trong lành. Tâm trí lúc ấy rất dễ bị xáo động, nó gào thét đòi bỏ cuộc, đòi buông lơi tay chân để tìm về sự dễ chịu tức thời. Nhưng hỡi những người đang mải miết hành thiền qua từng chuyển động, ta thừa hiểu rằng mọi sự rung lắc bên ngoài chỉ là một phần tất yếu để tôi luyện nên một trạng thái cân bằng vĩnh cửu. Khi tâm đã tĩnh tại, ta có thể đứng tách mình ra, quan sát cái rung rẩy của thể xác bằng một sự điềm nhiên đến lạ lùng. Chấp nhận sự chông chênh, ôm ấp lấy cơn đau mỏi, để rồi tìm thấy điểm tĩnh lặng tuyệt đối ngay giữa tâm bão xáo động. Ấy là lúc sức mạnh nội tại thực sự được sinh ra, bền bỉ, vô hình nhưng vĩ đại.

Khai thảm đầu năm do đó không đơn thuần là bài tập đánh thức các bó cơ sau những ngày nằm vùi lười biếng. Khai thảm chính là nghi thức khai tâm. Mỗi động tác hôm nay, mỗi một lần cúi gập người khiêm nhường sát mặt đất hay vươn cao lồng ngực đón lấy tinh khôi khí trời, đều là những lời nguyện cầu bình an sâu thẳm gửi đến năm tháng rộng dài phía trước. Ta không mong cầu một đời sóng yên biển lặng, chỉ mong bản thân luôn rèn dũa được một đôi tay đủ vững để chèo lái con thuyền qua mọi khúc quanh.
Khép lại chuỗi bài tập, ta nằm thư giãn, nhắm mắt lại và thu hết mọi giác quan hướng về bên trong. Về lại ngôi đền tâm hồn mình, nơi chốn nương tựa vững chãi nhất. Nơi ấy không nằm ở một đấng siêu nhiên nào xa xôi ngoài vũ trụ, cũng chẳng nằm ở những lời chúc tụng thoảng qua bên tai ngày Tết. Nó nằm ngay tại đây, dưới nhịp đập đê mê nơi lồng ngực trái, trong luồng không khí thanh ráo đi vào và đi ra qua hai cánh mũi. Một năm mới đã thực sự bắt đầu trong tỉnh thức và trọn vẹn.
Tâm vững, ắt vạn sự an.
Sài Gòn, mùng 2 tết Bính Ngọ,














































![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)
Leave a comment