By Andy On The Go
Có bao giờ bạn trải thảm ra, xếp bằng ngay ngắn, đôi mắt khép hờ, tiếng nhạc thiền đã nổi lên, nhưng bên trong đầu mình thì… ồn ào như một cái chợ vỡ?

Cái lưng thì thẳng, nhưng tâm trí thì đang cong queo uốn lượn ở tận đẩu đâu. Lúc thì nó nhảy sang chuyện cái email chưa trả lời hồi chiều. Lúc thì nó vọt qua nỗi lo ngày mai ăn gì, đi đâu. Thậm chí có khi nó còn tua lại một đoạn hội thoại từ tuần trước để rồi tự mình dằn vặt, tự mình thở dài.
Trong Yoga, người ta gọi trạng thái đó là Monkey Mind.
Tâm trí tụi mình y hệt một con khỉ hiếu động, không chịu ngồi yên bao giờ. Nó cứ chuyền từ cành cây này sang cành cây khác, từ ý nghĩ này sang ý nghĩ nọ, liên tu bất tận. Bạn càng cố bắt nó ngồi im, nó càng nhảy tưng tưng. Bạn càng ra lệnh cho mình phải thư giãn, bạn lại càng thấy căng thẳng.
Đó là cái cảm giác đứng ngồi không yên đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Nhiều bạn hay than với mình là họ không thiền được, không tập trung được vì cái đầu cứ chạy lung tung. Họ coi con khỉ đó là kẻ thù, là chướng ngại vật cần phải loại bỏ. Nhưng bạn biết không, bản chất của tâm trí là suy nghĩ, cũng như bản chất của con khỉ là leo trèo. Bắt tâm trí ngừng suy nghĩ cũng khó như bắt tim ngừng đập hay phổi ngừng thở vậy.
Yoga không dạy ta cách giết chết con khỉ đó, cũng không dạy ta cách trói nó lại bằng dây xích sắt đá của kỷ luật hà khắc.
Yoga dạy ta cách làm bạn với nó.
Thay vì bực bội xua đuổi, hãy thử lùi lại một bước và quan sát. Hãy nhìn con khỉ tâm trí đó đang nhảy nhót với một ánh nhìn bao dung, hài hước một chút cũng được. À, nó đang lo lắng kìa. À, nó đang tính toán kìa. Cứ để nó nhảy, rồi khi mỏi chân, tự khắc nó sẽ tìm một chỗ để nghỉ ngơi.
Và cái chỗ nghỉ ngơi vững chãi nhất, chính là hơi thở.

Mỗi khi thấy mình đang đứng ngồi không yên, hãy nhẹ nhàng đưa sự chú ý về lại với hơi thở vào, hơi thở ra. Hơi thở như một sợi dây neo, giữ con thuyền tâm trí không bị trôi dạt quá xa bờ. Bạn không cần cố gắng gạt bỏ suy nghĩ, chỉ cần đừng bị cuốn theo nó là đủ.
Tập Yoga, đôi khi không phải là để tay chạm được ngón chân, hay uốn mình thành một hình thù kỳ lạ nào đó. Mà là để tập cái sự kiên nhẫn với chính sự xao động của mình. Để rồi giữa cái ồn ào náo nhiệt của tâm trí, mình vẫn tìm thấy một khoảng lặng bình yên, dù chỉ là trong một sát na ngắn ngủi.
Thở vào, biết tâm mình đang chạy.
Thở ra, mình mỉm cười với nó rồi nhẹ nhàng quay về.
Chỉ vậy thôi.
Namaste!
📸 anh Nguyen Thieu Quang
👖SongbyGigi
🧘 Ân Đặng













































![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)
Leave a comment