By Andy On The Go
Người ta hay bảo mùa xuân là mùa của những khởi đầu. Của những dự định to tát và những chuyến đi xa để chinh phục thế giới. Nhưng đi qua đủ nhiều thăng trầm, tôi nhận ra mùa xuân đôi khi chỉ gói gọn trong khoảnh khắc được ngồi yên xuống, nhìn ngắm những điều xưa cũ mà thấm thía lẽ vô thường.Trên nền giấy đỏ thắm, nét mực nhũ vàng hiện lên vừa cương nghị vừa mềm mại như chính cách mà chúng ta nên đối đãi với cuộc đời này. Một bên là khát vọng vươn lên rực rỡ như hoa khai, một bên là mong cầu sự tĩnh tại sâu sắc của tâm hồn. Không chỉ là trang hoàng nhà cửa mà là đang treo lên một lời nhắc nhở cho chính mình giữa những tháng rộng ngày dài phía trước.

Hoa khai phú quý
Hãy nhìn cách một bông hoa nở: Nó không nở vì ai khen chê. Nó nở vì nhựa sống đã ứ đầy. Vì thời khắc đã điểm. Vì mùa xuân đã gọi tên. Đó là sự bùng nổ của sinh lực. Là kết quả của những ngày dài ấp ủ trong lòng đất lạnh lẽo hay qua những cơn nắng hanh hao.


Phú quý ở đây, theo một cách hiểu sâu sắc hơn chính là sự giàu có của nội lực. Khi tâm hồn ta đủ đầy, khi trí tuệ ta sáng suốt thì tự khắc cuộc đời sẽ nở hoa. Như đóa mai vàng rực rỡ trước sân: chẳng cần gắng gượng cũng toát lên vẻ cao sang quyền quý. Hoa nở là điềm lành. Là tín hiệu của sự khởi đầu viên mãn. Nhắc nhở ta rằng hãy sống rực rỡ và cống hiến hết mình như loài hoa kia. Dâng hiến hương sắc cho đời trước khi tàn phai theo gió.

Tứ quý bình an
Nếu Hoa Khai Phú Quý là sự thăng hoa rực rỡ. Là cái Động của mùa xuân. Thì vế sau lại là cái Tĩnh cần thiết để đi qua dâu bể cuộc đời. Một năm có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông. Đời người có sinh lão bệnh tử. Có lúc thăng lúc trầm. Có ngày vui và cũng có những đêm dài trăn trở.
Cầu mong Tứ quý bình an không phải là cầu mong cuộc đời không có sóng gió. Mà là cầu cho tâm mình đủ vững chãi. Đủ tĩnh lặng để đi qua bốn mùa mưa nắng mà lòng không xao động. Bình an không nằm ở hoàn cảnh bên ngoài. Nó nằm ở cách ta đón nhận mọi sự. Khi tâm an, mùa hè oi ả cũng hóa thanh lương, mùa đông lạnh giá cũng tìm thấy hơi ấm. Đó là sự cân bằng tuyệt đối. Là đích đến cuối cùng của mọi chuyến đi. Dù ta có chinh phạt bao nhiêu vùng đất. Kiếm được bao nhiêu tiền bạc. Thì cuối cùng. Cái ta cần nhất vẫn chỉ là hai chữ Bình an.

Một bên nhắc ta hãy phấn đấu: Hãy rực rỡ, hãy lao động hăng say để gặt hái thành quả.
Một bên nhắc ta hãy biết đủ: hãy biết giữ gìn sự thanh thản trong tâm hồn.
Sự kết hợp giữa Hoa khai và Bình an chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa Khát vọng và An nhiên. Giữa hành động và tĩnh tại. Giữa việc chinh phục thế giới bên ngoài và quay về chăm sóc khu vườn bên trong.
Ngày xuân nhìn chữ mà ngẫm đời. Thấy lòng nhẹ tênh như một cánh hoa rơi bên thềm.

“Xuân mang niềm tin tới
Bao la nguồn yêu mới
Như hoa mai nở phơi phới…”
(Hoài An, Câu Chuyện Đầu Năm)

Cầu chúc cho mỗi chúng ta dù qua một năm ruột rối tơ tằm hay cuộc đời có xoay vần thế nào thì vẫn giữ được trọn vẹn niềm tin và sự bình an trong tâm hồn.
Để mùa xuân nào cũng là một mùa xuân viên mãn, một đời bình an.
Sài Gòn, 28 tháng chạp.

Cảm ơn má Phuc Pham & anh Nam Tong đã dắt đi một vòng ChinaTown.

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts