Petrichor

By Andy On The Go
Ở thành phố, mưa là một thảm họa. Mưa là kẹt xe, là ngập nước, là ướt giày, là trễ giờ làm.
Chúng ta trốn mưa như trốn nợ.
Nhưng trong những chuyến đi về miền xa, mưa là một nghi thức tẩy trần.
Bạn đã bao giờ ngửi thấy mùi “Petrichor” chưa?
Đó là cái mùi ngai ngái, nồng nàn bốc lên từ mặt đất khô hạn khi đón nhận những giọt mưa đầu mùa. Một mùi hương nguyên thủy đến mức có thể đánh thức những ký ức từ thời tiền sử đang ngủ yên trong gen của chúng ta.
Tôi thích ngồi dưới hiên một bungalow gỗ ở Tây Nguyên, nhìn màn mưa trắng xóa giăng kín núi rừng. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, trên lá chuối tạo thành một thứ âm thanh ồn ào nhưng lại khiến lòng người tĩnh lặng lạ kỳ.
Đứa trẻ bên trong tôi cựa quậy. Nó không muốn ngồi yên. Nó muốn vứt bỏ chiếc ô, muốn chạy chân trần ra đó.
Để nước mưa quất vào mặt rát rạt.
Để bùn đất lấm lem kẽ chân.
Để gột rửa đi lớp bụi bặm của đô thị và cả những toan tính đời thường.
Mưa nhiệt đới không làm ta bẩn. Nó làm ta sạch. Sạch từ trong ra ngoài.
Trích “Tìm Về Tuổi Dại”, Andy On The Go

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts