Có những lúc, mình bỗng thấy cần một khoảng thở. Không vì áp lực, không vì biến cố, chỉ đơn giản là… muốn rời khỏi nhịp cũ.
Vậy nên, mình off công việc một tuần, cho phép bản thân không cần bám theo bất cứ lịch trình nào.

Nha Trang – những buổi sớm trong veo

Điểm dừng đầu tiên là Nha Trang, thành phố biển chưa bao giờ thôi cuốn hút. Mình ở đó vài ngày, không làm gì đặc biệt ngoài việc lang thang dọc bờ cát, để chân ngâm nước và đầu óc trôi.
Ghé thăm quán bánh căn bốn mươi mấy năm của gia đình cô chú quen, làm một li cà phê sữa đá ở Anh cafe.

Có hôm, bắt chuyến tàu nhỏ ra Bích Đầm hòn đảo nhỏ xíu mà đẹp như mơ, sạch sẽ và dịu dàng như lòng người bản xứ.

Gặp lại em Tâm, dắt tour cho mình & đồng bọn ở Mindshare cách nay hơn 10 năm. Giờ đã yên bề gia thất, công việc cũng đã kha khá hơn trước. Rất mừng cho em.


Mỗi ngày bắt đầu và kết thúc bằng ly bia Louisiane, khi ở Sailing Club, lúc thì ngồi ở một quán vắng. Nắng sà xuống vai, gió biển mơn man , còn mình thì mỉm cười, không cần lý do.

Mình vẫn mang theo thảm tập, trải ra bất kỳ nơi nào thấy ánh nắng dịu: ban công phòng, bãi cát vắng hay sàn gỗ ấm trong phòng tập của Cali.

Buổi khi Kala bên cạnh, chạy nhảy tung tăng khắp bờ biển lúc đêm xuống, như một đứa trẻ rượt đuổi tự do.

Gặp gia đình Phụng Hồng và bạn nhậu của mình trong dịp quá tình cờ!

Từ biển lên rừng – những đêm bên suối
Sau vài ngày mặn mòi, mình được nhà Kala đưa lên AnCamp ở KlongLanh, cắm trại bên một con suối nhỏ.


Rừng xanh, gió hát, suối chảy róc rách, ve rỉ rả kể chuyện. Mỗi sáng thức dậy, mở lều nhìn ra thấy cả khoảng trời xanh biếc phía đối diện.
Nước suối mát lạnh, sạch đến mức chỉ cần vốc tay là đã đủ tỉnh táo.
Chợp lấy thời cơ làm cái podcast với em Phong Linh ngay.

Tối đó, mình gặp vài gia đình nhỏ cùng cắm trại. Họ nhẹ nhàng, văn minh, đầy tình cảm. Không ai cần nói quá nhiều. Chỉ cần lửa trại, vài tiếng cười, là đủ hiểu nhau phần nào.

Đà Lạt – chốn cũ dịu dàng

Từ rừng, mình về lại Đà Lạt, ghé ở nhờ nhà em Hiếu. Một căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng, nhìn ra sương sớm.
Sáng chạy bộ một vòng hồ Xuân Hương, gió se se, mùi thông non thoảng qua. Bất ngờ nhận ra: cơ thể vẫn còn khoẻ, vẫn muốn đi xa.

Tối ăn cơm với gia đình Hiếu – giản dị mà ngon. Hôm sau, gặp lại Amie và Annie hai cô con gái nhỏ xíu của Linh và Vy.
Giờ tụi nhỏ đã gọi “Ba Ân” rõ ràng lắm rồi. Nghe con gọi tên mình mà lòng rưng rưng. Con lớn hơn, và mình cũng thế.

Một sáng lang thang, một ngày nhẹ tênh

Sáng sớm, mình dạo khu Hoà Bình, ăn một ổ bánh mì xíu mại thơm phức, rồi ghé The Married Beans trên đường Nguyễn Văn Trỗi. Quán vẫn còn, nhưng không còn là của ngày xưa nữa. Mình ngồi lặng, nhìn mưa bụi rơi ngoài hiên.

Dạo thêm một vòng, mình về lại La Mappa gọi ly capuchino nóng, rồi trải thảm The Yoga Nest trên sân thượng, quay vài động tác nhẹ nhàng giữa trời nắng mỏng của Đà Lạt.

Buổi trưa ăn ở một quán chay nhỏ dưới chân Cáp Treo, sau đó ghé Thiền viện Trúc Lâm để ngồi tĩnh một lát trước khi trở lại Sài Gòn.

Không cần lý do

Chuyến đi này không mang mục đích chữa lành, không cần ai chứng thực, cũng không có cái tên mỹ miều nào.

Chỉ là mình đi, thế thôi.
Đi khi thấy lòng muốn. Và dừng khi cảm thấy đã đủ.

Những chiều đi lang thang. Chẳng để đi đâu, nhưng lại thấy mình ở rất gần chính mình.
Cảm ơn Kala đã cho bác Ân làm trẻ con một đoạn.
Cảm ơn Phong Linh đã tỉ mỉ chăm lo bữa ăn.
Cảm ơn bồ tui- Huy Trần đã dựng lều, chiên trứng, làm bếp và hơn hết là trở thành drinking buddies của tôi suốt chuyến đi.

Cảm ơn hai cô con gái xinh xắn của ba.

Cảm ơn em Hiếu, vợ chồng Linh-Vy.
Cảm ơn những người tôi đã gặp.
Biết ơn và hẹn gặp lại!
Đèo Pren, 09/06/2025

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts