Tôi thích đi.
Đi để biết mình nhỏ bé trước thiên nhiên bao la. Đi để thấy cuộc sống rộng lớn, để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, và quan trọng nhất là để gặp gỡ bản thân mình mỗi ngày một rõ hơn.

Đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống thung lũng xanh tươi, lòng tôi như được mở rộng theo bầu trời vô tận. Cảm giác tự do ấy luôn nhắc tôi sống thật, sống đầy và tận hưởng trọn vẹn từng giây phút quý giá của tuổi trẻ.
Có những sáng sớm, tôi tìm thấy sự tĩnh lặng giữa đại dương xanh thẳm, đứng yên giữa sóng và đá, học cách cân bằng như đang tập yoga trên những mỏm đá cô đơn. Cuộc sống chính là hành trình tìm kiếm sự hài hòa giữa những điều trái ngược nhau.

Rồi có lúc, tôi tự thưởng cho mình những buổi sáng lặng yên bên ly cà phê trong rừng sâu, bên ánh lửa bập bùng và tiếng lá cây xào xạc. Những khoảnh khắc bình dị ấy khiến tôi nhận ra rằng đôi khi hạnh phúc chỉ là những điều rất nhỏ, giản dị, nhưng đầy ý nghĩa.

Mỗi hành trình của tôi không phải là để đến một nơi nào đó, mà là để trở về bên trong, nơi tôi tìm thấy bình yên thực sự, nơi tôi học được cách sống chậm lại, biết ơn nhiều hơn, và yêu thương sâu sắc hơn.

Và có lẽ, nơi đẹp nhất không phải là nơi chúng ta đi qua, mà là nơi trái tim chúng ta luôn bình yên.
Tiền Giang, 13/04/2025














































![[Beer Report]: Thế hệ nào đang quyết định đường đi của bia?](https://andyonthego.me/wp-content/uploads/2026/01/image-30.png?w=1024)
Leave a comment