Một đứa em hỏi tôi rằng:

– Anh ơi, em chán công việc hiện tại lắm rồi, em có nên nghỉ việc luôn bây giờ không?

Tôi đáp:

– Chỉ cần trong đầu em đã nghĩ đến câu hỏi đấy thì em hãy nghỉ ngay đi, không phải đắn đo.

– Nhưng nếu nghỉ ngay bây giờ, thu nhập em sẽ giảm đi rất nhiều, cuộc sống sợ lâm vào khó khăn.”

– Vậy em tiết kiệm lấy một khoản đủ chi trả phí sinh hoạt trong vài tháng rồi nghỉ.”

– Em cũng nghĩ thế, nhưng tiền lương cứ lĩnh xong là hết, không biết bao giờ mới tạm đủ mức yên tâm để nghỉ việc.

Tôi khi đó chỉ thở dài rồi quay đi. Câu chuyện đó đã trôi qua một năm, một năm nay đứa em tôi vẫn làm công việc đó và câu cửa miệng mỗi khi gặp vẫn đều là kêu than chán việc, muốn nghỉ làm.

Sai lầm lớn nhất mà nhiều người mắc phải khi ra một quyết định đó là chỉ nhìn thấy những cái mất đi mà không nhận thấy những cái mình sẽ nhận được. Bởi cái mất đi sẽ xảy ra ngay lập tức, còn cái nhận được thì phải trải qua quá trình mới có thể chạm tới.

Giống như đứa em tôi nói đến chuyện nghỉ việc thì chỉ nghĩ đến khả năng thất nghiệp, không tìm được việc mới ngay, thu nhập giảm sút, cuộc sống lông bông cực khổ. Nhưng lại không nhận ra rằng nó sẽ được giải phóng khỏi công việc không yêu thích, tâm trí không còn mệt mỏi chán nản mỗi ngày, tương lai có thể tìm được công việc tốt hơn, thu nhập tăng cao. Đấy là còn chưa kể một người tâm trí chán nản chỉ muốn nghỉ việc thì chắc chắn năng suất làm việc không thể cao, dẫn đến làm lãng phí nguồn lực của tổ chức. Còn người đó thì lãng phí thời gian cuộc đời loanh quanh ở nơi mình không thoải mái.

Cuối cùng cả hai bên đều lãng phí, cả cá nhân lẫn tổ chức đều chẳng có lợi gì. (Sưu tầm)

Leave a comment

About the AUTHOR

Welcome to Andy On The Go where stillness meets motion, and breath becomes a way of living.

My Latest Roads

Latest posts